⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc lại lại ngoan ngoãn buông tay rồi.
Cô cứ nhìn chằm chằm trên mặt đất, lông mi chớp như cây quạt, cái mũi nhỏ của cô hơi nhăn lại, xem ra rất không hài lòng với nơi này.
Tần Tranh nhếch mép, lại nhìn thấy đôi chân duỗi thẳng tắp của cô, sau đó anh mới nhớ ra đã mấy tiếng rồi cô gái nhỏ không ngồi xuống.
Anh vòng một bàn tay quanh cánh tay cô, thậm chí còn thừa vài đốt ngón tay ra nữa.
Sao gầy không kéo mấy?
Tần Tranh lại dùng sức kéo cô lên tấm đệm mà Trần Đại vừa trải ra, cô gái nhỏ không chống lại sức mạnh của người đàn ông được, bị kéo ngồi lên trên.
Cô đang định đứng lên lần nữa, Tần Tranh giữ vai cô lại, giọng điệu uy hiếp "Ngủ đi."
Lông mi của Tang Nhược run rẩy, lại bắt đầu nhìn chằm chằm mặt đất.
Tần Tranh đau đầu, anh thật không hiểu sao cô chủ của nhà có tiền lại nhiều chuyện như vậy.
Lúc bắt cóc cô trời vẫn chưa tối, bây giờ mới qua mấy canh giờ, Tần Tranh cầm điện thoại di động xem cổ phiếu, thời gian trôi qua lúc nào không biết.
Trước khi đi ngủ, anh nghiện thuốc lá, muốn ra ngoài hút một điếu, vừa ngẩng đầu đã thấy Tang Nhược đang ôm gối, khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng gối đầu lên, đôi mắt phát ngốc nhìn ra bên ngoài.
Anh cau mày, cô gái này có vẻ không được thông minh cho lắm.
Anh ho nhẹ hỏi “Không ngủ à?”
Cô gái nhỏ mặc kệ anh.
Tần Tranh thầm mắng chính mình nhiều chuyện, thích ngủ thì ngủ, anh quan tâm cô làm gì.
Cũng dứt khoát không hút thuốc nữa, tuỳ tiện tìm một tấm vải che mưa trải nó trên mặt đất, rồi quay lưng với cô nhắm mắt lại.
Không sợ cô bỏ chạy, ở đây rừng núi hoang vu, cô gái nhỏ này sợ bóng tối, chạy ra ngoài còn nguy hiểm hơn ở chỗ này nhiềụ
Mặt trời đầu hè mọc lên, Tần Tranh bị ánh nắng chói mắt chiếu trên mí mắt, nhíu mày tỉnh lại.
Anh vò đầu bứt tóc, quay lại nhìn Tang Nhược
Đù.
Cô gái nhỏ vẫn giữ nguyên tư thế trước khi đi ngủ, như thể cả đêm chưa ngủ vậy. Làn da lộ ra vẻ tái nhợt vì lạnh, cả đôi môi hồng hào cũng bị bong tróc.
Dưới mắt có màu đen xanh, rõ ràng là buồn ngủ, nhưng lại không chịu ngủ.
Tần Tranh bước tới, kéo cô đặt cô nằm xuống.
Anh không phải người dịu dàng, nhưng đôi tay và đôi chân gầy guộc của cô đã khiến anh vô thức buông nhẹ lực.
Người thì nằm xuống rồi mà đôi mắt vẫn còn mở to.
Anh đặt tay lên mắt Tang Nhược, cứng rắn nói "Mau ngủ đi."
6 "Cô dám làm rơi xuống đất nữa thử xem"
Lòng bàn tay thô dày của anh, che lên đôi mắt cô, khiến cô mất đi nguồn sáng.
Tang Nhược đưa tay định kéo anh ra, nhưng sức của người đàn ông quá khoẻ, cô không kéo anh nhúc nhích được.
Chưa kể lòng bàn tay của anh quá to, bao phủ cả trán và nửa trên khuôn mặt của cô, khí nóng từ lỗ mũi đều dồn vào lòng bàn tay anh.
Tay cô bắt lấy cổ tay anh, Tần Tranh bị lạnh cả người run lên, nghĩ cô đây là đông lạnh thành như thế nào.
Anh thu tay lại, nhanh chóng cởi áo khoác khoác lên người cô, lại lấy tay phủ lên mắt cô lần nữa, lời ít ý nhiều “Mau ngủ đi.”
Cơ thể cô gái nhỏ cứng đờ, nhưng thật ra không động đậy, đôi mắt cũng bị hai lòng bàn tay của anh đè lên mà không thể mở ra được.

⬅ Trước Tiếp ➡