⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Hương cả đời chưa từng sống vì mình, đi học đến lớp hai liền bị buộc thôi học trông em trai em gái, không ngày không đêm làm công việc thêu thùa kiếm tiền nuôi gia đình, ngay cả cuộc hôn nhân này cũng đơn thuần là vì để cho cuộc sống gia đình tốt hơn, cho gia đình cho chỗ dựa.
Cô và Giang Kiến Hải coi như là xem mắt, Giang Kiến Hải đối với việc xem mắt cùng cô không hề tích cực, bởi vì trong đáy lòng anh ta không muốn kết hôn với một người phụ nữ nông thôn mù chữ. Trước đó anh ta cũng xem qua mấy nông thôn, người khác đều nguyện ý gả cho anh ta, nhưng chính anh ta không muốn.
Sở dĩ anh ta đáp ứng hôn sự cùng Ninh Hương dĩ nhiên là phát hiện bản thân tìm mẹ cho ba đứa trẻ quả thực không dễ dàng, điều kiện tốt anh ta không tìm được, mà điều kiện không tốt anh ta lại coi thường. Trong đám người có điều kiện không tốt, Ninh Hương coi như là người vượt trội nhất.
Ninh Hương dáng dấp đẹp, là cô gái dịu dàng lớn lên ở vùng sông nước Trà Giang điển hình. Cô mi mắt ngũ quan rất tinh xảo, cười lên có một loại cảm giác ngọt ngào khiến người ta vừa lòng, mặc dù giọng nói quê mùa nhưng mà là ôn uyển hiền thục mười dặm tám hương công nhận.
Ninh Hương tánh tình như vậy, làm mẹ kế cho ba đứa bé con anh ta tự nhiên sẽ không bạc đãi bọn nhỏ. Anh ta thay đổi suy nghĩ một chút, mình không chỉ là tìm vợ, mà còn là tìm mẹ cho ba đứa trẻ, cân nhắc hai bên, cuối cùng liền đồng ý cửa hôn sự này.
Từ xưa tới nay mẹ ghẻ luôn gắn liền với hai từ "Ác độc" và "Xấú, Ninh Hương chưa từng ngây thơ cho rằng làm mẹ kế cho người ta là chuyện dễ dàng. Náo loạn sau khi cưới cũng chứng minh một điểm này, ba đứa bé nhà họ Giang rất bài xích cô, xem cô là kẻ địch.
Nửa đời sau khi cưới, toàn bộ nội dung cuộc sống của Ninh Hương chính là nannan giúp đỡ nhà mẹ, dùng kiên nhẫn và thật lòng để giành được sự chấp nhận của ba đứa con chồng, làm một người mẹ kế tốt, tận hiếu với mẹ chồng khắc nghiệt xảo quyệt, sau khi mẹ chồng qua đời, mang ba đứa con chồng vào thành phố hầu hạ Giang Kiến Hải.
Cô dâng hiến cả đời, đổi lấy là cái gì chứ?
Là sự xem thường toát ra trong lời nói của em trai em gái, là Giang Kiến Hải đối với cô như đối với bà vú, là con chồng được cô nuôi lớn thành tài sau đó cũng không kêu cô một tiếng mẹ, là Giang Kiến Hải sau khi qua đời, con chồng hợp táng anh ta và mẹ ruột của chúng nó, là cuộc sống cuối đời cô nằm ở trong căn phòng trống, nghe tiếng tuyết tuôn rơi ngoài trời, cô đơn lạnh lẽo trút ra hơi thở cuối cùng.
Đến lúc chết cô đã bị ép khô gần hết "giá trị phái nữ", "giá trị" duy nhất không bị ép khô có lẽ chính là cả đời này cô cũng không sinh con. Ngược lại không phải là cô không muốn sinh, chỉ là vì gia đình hài hòa và hạnh phúc, bị buộc từ bỏ mà thôi.
Mà cô bị ép từ bỏ nào chỉ là quyền sinh con của mình, thứ cô từ bỏ quả thật chính là cả cuộc đời của mình.
"Bành" một tiếng vang thật lớn, Ninh Hương bị dọa đến cả người giật mình một cái. Cô lấy lại tinh thần, theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy là ba đứa con chồng của cô nằm ở bên ngoài cửa phòng nhìn lén cô, vô tình vấp đổ cái giá để chậu nước rửa mặt nơi góc tường.
Cái giá đựng chậu nước rửa mặt màu đỏ in song hỷ và chậu sứ tráng men đập xuống ở bên cạnh khung cửa, còn có một cái khăn lông nửa mới nửa cũ, đều là đồ dùng lúc kết hôn, vừa rực rỡ vừa mang cảm giác vui mừng, bây giờ nhìn cảm thấy rất nhức mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡