Chương 13
Chỉ có điều, vừa nãy anh đến đây…chỉ đơn thuần thuận miệng hỏi chơi thôi sao? Minh Châu ngẩng đầu nhìn quanh, người đàn ông ấy đã đi xa, chỉ để lại một bóng lưng tối mịt mơ hồ.
Sau khi quay về, Cảnh Dực ném đống đồ ăn cho mấy người Đại Hắc, rồi tự mình lên tầng trên gọi điện thoại, “Không đủ nhân viên, mau gọi vài người về đây.”
“Anh Cảnh, chờ thêm vài ngày nữa đi, bên này bọn em đã đợi được cái thằng ranh con kia, sắp lấy được tiền rồi.”
Cảnh Dực ngồi hẳn lên bàn, trong tay đùa nghịch con thỏ trắng kia, bên tai lắng nghe người trong điện thoại nói, “Không phải Đại Hắc bảo chỉ là một cô gái nhỏ sao? Hơn nữa còn có một cậu em trai, không chạy được đâu, anh yên tâm, nếu cô ta dám chạy, dù có chạy đến chân trời góc bể mấy anh em bọn em cũng có thể bắt cô ta về lại, không cần biết cô ta nợ bao nhiêu tiền, các anh em nhất định bảo cô ta nộp đủ không thiếu một đồng.”
Cảnh Dực ném con thỏ lên bàn, giọng nói thờ ơ, “Về đây trước rồi nói.”
“Sao thế anh Cảnh? Còn có công việc khác hả?” Bên kia vẫn tiếp tục hỏi, nhưng điện thoại đã bị Cảnh Dực cúp ngang.
Con thỏ nhỏ nằm trên bàn vừa yên tĩnh vừa vô tội mở to đôi mắt ửng đỏ, Cảnh Dực vươn tay vuốt ve bộ lông mềm của nó, không thể phủ nhận, trong sự thương hại của anh dành cho Minh Châu có pha lẫn một chút cảm giác gì đó.
Nhìn thấy Minh Châu, anh sẽ luôn nhớ đến bản thân trong quá khứ.
Bọn họ đều mất đi người thân trong cùng một ngày.
Một thân một mình, đau khổ tuyệt vọng trong cùng một ngày.
oOo
Đêm giao thừa, bốn người đi ra ngoài đòi nợ đúng lúc quay về, Cảnh Dực dẫn một đám người đến nhà hàng cơm luôn.
Bởi vì Tết nên nhà hàng kinh doanh rất được, phòng bao nào cũng ngồi đầy ắp người, quản lý thấy Cảnh Dực đến thì dẫn bọn họ vào một gian phòng bao lớn nằm phía trong cùng.
Lúc một đám người bước vào, Đại Chí nhìn thấy Minh Châu cầm menu đi đến, bèn vẫy tay với cô, “Minh Châu Qua đây nè ”
Quản lý nhìn thấy cảnh này, đi đến trước mặt Minh Châu, dặn dò cô vài câu, sau đó cười cười nói với Cảnh Dực, “Anh Cảnh, có cần gì thì cứ nói với nhân viên phục vụ, em đi làm việc trước đây.”
Cảnh Dực gật đầu, “Vất vả rồi.”
Anh là khách quen ở đây, lại là nhân vật có tiếng ở trấn Puhe, ông chủ nhà hàng nhìn thấy anh cũng phải khách sáo kiêng nể, nói chi là quản lý giám đốc.
Minh Châu cầm menu bước vào, đối mặt với một căn phòng đầy ắp người, cô hơi do dự một lúc, rồi đưa cuốn menu cho Cảnh Dực ngồi ở ghế chính, Cảnh Dực trước giờ chưa từng gọi món, Đại Chí ngồi bên cạnh vội vã cầm lấy cuốn menu trước mặt anh, “Để tôi, để tôi.”
Cậu ta vừa gọi món, vừa bắt chuyện với Minh Châu, Minh Châu lịch sự đáp lại hết, vốn Đại Chí còn muốn bảo cô ngồi xuống ăn cơm cùng, nhưng thấy thái độ này của cô, nên dập tắt ý định đó.
Đại Chí gọi tổng cộng năm món, lúc đóng menu lại, cậu ta theo thói quen hỏi một câu, “Tổng cộng bao nhiêu tiền vậy?”
Minh Châu chỉ nhìn qua một lượt, nói ra con số ngay, “Tổng cộng 875 tệ.”
“Mẹ nó?” Đại Chí vô cùng kinh ngạc, đôi mắt trừng lên thật to, “Sao em tính nhanh vậy?”
Mỗi lần cậu ta đến đây ăn cơm, nhân viên phục vụ ôm máy tính gõ số một hồi lâu mới báo tổng giá.