Chương 14
Cảnh Dực hơi nhướng mày, ngẩng đầu lên nhìn, Minh Châu rất xinh đẹp, da dẻ trắng mịn ửng hồng, lông mày mảnh, đôi mắt to, lông mi vừa cong vừa dài, khi nói chuyện trên mặt mang theo nụ cười lịch sự, là một gương mặt rất được mọi người yêu thích.
Khung xương của cô hơi nhỏ, vóc dáng gầy yếu, trên người mặc bộ đồng phục màu đỏ đen, vòng eo thon gọn, mái tóc dài đen nhánh buộc ra sau đầu, lộ ra hai lỗ tai trắng ngần.
Từ xa xa, Cảnh Dực phát hiện trên chóp mũi của cô có một nốt ruồi rất nhỏ.
Là nốt ruồi duyên xinh đẹp.
Đại Chí ngồi bên cạnh hưng phấn vươn tay về phía Minh Châu, “Suýt nữa tôi quên mất, em học rất giỏi Vừa hay bọn tôi đang thiếu kế toán, chỉ cần biết tính toán, à không, phải gọi là tài vụ, em có muốn đến làm không? Thật đấy, bọn tôi trả lương cho em.”
Minh Châu lịch sự mỉm cười, “Không cần đâu, còn muốn gọi thêm gì nữa không?”
Đại Chí vẫn không từ bỏ, “Thật đấy, em cân nhắc lại xem, tuy rằng danh tiếng của bọn tôi không được tốt, nhưng con người bọn tôi vô cùng tốt, ai nấy cũng lương thiện.”
Cậu ta vừa nói vừa dùng ngón tay chỉ vào những người đàn ông khác trong phòng bao, một đám người ngẩng đầu lên nhìn cô, tất cả xuất thân từ đầu đường xó chợ, từng lăn lộn đánh nhau vô số lần, đầu tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ màu gì cũng có, khuôn mặt đó có nhìn thế nào cũng không liên quan đến hai chữ lương thiện.
Đại Chí “đệt” một tiếng, kiên trì bất chấp khen ngợi, “Tuy rằng bọn họ trông dung tục hèn hạ, nhưng toàn là người tốt, thật đấy.”
“Mẹ nó, cậu mới là tên dung tục hèn hạ ” Đại Hồng và Đại Hắc với lấy đôi đũa trên bàn ném lên mặt của cậu ta, Đại Chí ôm đầu né tránh, mỉm cười nói với Minh Châu, “Thật đấy, Minh Châu, công việc nhẹ nhàng hơn ở đây nhiều, không cần mệt nhọc vậy nữa.”
Minh Châu kiên trì mỉm cười lắc đầu, hỏi thêm một lần, “Còn muốn gọi thêm gì nữa không ạ?”
Đại Chí thở dài một hơi, cậu ta biết ngay mà, không có cô gái nào tình nguyện đến chỗ của bọn họ làm việc.
“Được rồi.” Cảnh Dực lên tiếng, “Bấy nhiêu đó thôi.”
Minh Châu thở phào một hơi như trút được gánh nặng, “Dạ, có cần gì thêm thì cứ gọi tôi.”
Cô ôm menu rời đi, một đám người trong phòng bao vội vã đứng lên tranh giành việc rót rượu cho Cảnh Dực.
“Anh Giao thừa vui vẻ ”
“Chúc mừng năm mới Anh Chúc anh ngày càng đẹp trai ”
“Giao thừa vui vẻ nhé anh ”
“Đại ca, năm mới, các anh em kính anh một ly ”
Bầu không khí lập tức trở nên nóng lên, trước khi Minh Châu đóng cửa phòng bao, cô vô thức nhìn người đàn ông ngồi ở ghế chính.
Từ đầu đến cuối, vẻ mặt của anh luôn lạnh nhạt, cho dù mỉm cười, ý cười nơi đáy mắt cũng vô cùng nhạt nhẽo, vết sẹo ngay đuôi mắt rất dễ thấy, tôn lên khí chất cả con người anh, trong lạnh lùng toát ra một chút lưu manh.
Cảnh Dực cụp mắt hơi nghiêng đầu, Đại Chí ngồi bên cạnh đang châm thuốc cho anh, anh ngậm điếu thuốc trong miệng, đợi sau khi châm xong, giống như phát hiện ra có người đang nhìn mình, anh bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn thử.
Trong đôi mắt thờ ơ ấy pha lẫn chút sắc bén, màu mắt rất nhạt, không có cảm xúc gì, nhưng lại tản ra cảm giác áp bức vô hình.
Minh Châu dại ra, cúi thấp đầu ôm menu chạy ra ngoài.
Cô không hiểu tại sao anh lại cho cô tiền.