Chương 15
Anh là ông chủ của công ty đòi nợ, còn cô là con nợ.
Có lẽ do sợ cô và em trai chết đói, cũng có thể ra tay vì đồng cảm, nhưng cho dù anh ra tay với mục đích gì, thì khoản tiền ấy, Minh Châu sẽ không động vào dù chỉ một đồng.
Kể từ sau khi ba mẹ bất ngờ qua đời, cô đã hiểu ra một đạo lý, trên thế giới này, nợ thì phải trả, ân tình cũng phải trả.
Bất kể như thế nào, cô sẽ không bao giờ để nợ.
oOo
Cảnh Dực uống không ít rượu, giữa chừng anh đi toilet rồi đứng trong sân sau của khách sạn hút một điếu thuốc, sân sau có đặt vài cái ghế, thỉnh thoảng nếu nhân viên công tác trong nhà hàng mệt sẽ đến đây nghỉ một lúc.
Mấy hôm trước tuyết vừa rơi nay đã tan hết, kết thành tảng băng dày cộm, Cảnh Dực ngậm điếu thuốc trong miệng, chậm rãi phả ra một hơi khói, sau lưng truyền đến tiếng nói chuyện, anh đứng trong góc rẽ, dựa lên vách tường nhắm mắt lại.
Anh có hơi say nên muốn yên tĩnh hóng gió lạnh một lát, nhưng bên tai lại truyền đến tiếng nói chuyện, cách quá xa nên không nghe rõ mồn một, chỉ thấp thoáng nghe thấy những từ như “Cho cô tiền…một đêm 2000 tệ có đủ không…”
Rất bất ngờ là, anh nhận ra giọng nói của Minh Châụ
“Đừng động vào tôi ”
Anh sải bước đi ra khỏi lối rẽ, từ xa xa nhìn thấy ông chủ nhà hàng Lưu Phú Cường đang ôm chặt Minh Châu không buông tay, còn Minh Châu thì nhấc chân đá vào háng của ông ta, Lưu Phú Cường bị đau đến mức quỳ rạp xuống đất, miệng vừa kêu rên vừa mắng “Con mắm thúi, tao chơi chết mẹ mày Đau chết mất…”
Không biết vì tức giận hay sợ hãi, toàn thân Minh Châu hơi run rẩy, cô nhìn chăm chăm Lưu Phú Cường quỳ dưới đất nói, “Chốt lương cho tôi, tôi không làm nữa ”
“Mày còn muốn lấy lương Tao chưa đòi mày tiền thuốc men đã may lắm rồi ” Lưu Phú Cường cong người quỳ trên mặt băng, biểu cảm khuôn mặt dữ tợn khó coi bởi vì đau, ông ta nghiến răng cắn lợi nói, “Mày đợi đó cho tao ”
Minh Châu cởi đồng phục làm việc trên người xuống ném mạnh lên mặt Lưu Phú Cường, “Được, tôi đợi ”
Cô xoay người đi ra ngoài, sống lưng thẳng tắp hiên ngang.
Nhưng viền mắt lại đỏ bừng, nếu như ba mẹ vẫn còn sống, ai dám ức hiếp cô thế này.
Cảnh Dực dập tắt điếu thuốc trong tay, nhớ đến cú đá vừa nãy của Minh Châu, khóe miệng cong lên không rõ lý do.
Còn tưởng chỉ là một chú thỏ trắng, ai ngờ còn biết cắn người.
Lúc quay trở về phòng bao, Đại Chí đang hỏi nhân viên phục vụ sao lại đổi người, hỏi Minh Châu đang ở đâu, nhân viên phục vụ nói Minh Châu vừa nghỉ việc và bỏ đi rồi.
Đại Chí lộ ra biểu cảm bất ngờ, hỏi Cảnh Dực, “Anh, anh nói xem có phải em ấy muốn đến chỗ chúng ta làm việc hay không?”
Con nợ đến công ty đòi nợ làm việc?
Cảnh Dực nhướng mày, không để ý đến Đại Chí, chỉ cúi đầu cầm ly rượu trên bàn lên, uống với mọi người thêm một lúc, sau đó đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tuy rằng tuổi của Nhị Vượng và Cát Phong còn nhỏ, chừng hơn 20 tuổi thôi, nhưng có bạn gái hết rồi, từ nhà hàng bước ra đã ôm điện thoại gọi điện, Đại Chí thấy mà ghen tỵ, chạy đến trước mặt Cảnh Dực hỏi, “Anh, thời gian vẫn còn sớm, chúng ta đi hát Karaoke đi?”