⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Dực nhìn đồng hồ, mới 10h50 phút tối, anh gật đầu, một đám người lại hiên ngang đi đến quán Karaoke tốt nhất trên thị trấn.
Anh là hội viên, mỗi lần đến đây luôn chọn combo đồ ăn và phòng bao cố định, nhân viên phục vụ cũng biết anh, vừa nhìn thấy anh đến, lập tức ân cần dẫn đường giúp anh, mấy người Nhị Vượng thì đẩy xe mua hàng đi chọn hạt dưa và nước uống.
Hành lang dài được sửa sang nguy nga lộng lẫy, ánh đèn rọi xuống, chiếu vào trong mắt, khắp nơi toàn là ánh đèn vàng lấp lánh, cửa phòng bao đóng đóng mở mở, anh đột ngột dừng bước chân, nhìn qua cửa kính thủy tinh trong suốt của một phòng bao.
Thật ra anh chỉ nhìn thấy một bóng lưng, cảm thấy có chút quen mắt, đợi bước chân dừng lại, mới nhìn thấy sống lưng thẳng tắp kia, cô gái nhỏ ngồi trên ghế, hai tay đặt trên đầu gối đan chặt vào nhau, miệng mím chặt, trên mặt là nụ cười gượng gạo.
Là Minh Châụ
Cô do dự rất lâu, cuối cùng lắc đầu đứng dậy; từ xa xa, Cảnh Dực nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng như chú thỏ kia, cô cúi đầu bước ra, mở cửa rời đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Chẳng mấy chốc, ông chủ quán Karaoke cũng từ trong phòng bao bước ra, lúc nhìn thấy Cảnh Dực, ông ấy mỉm cười nói với anh, “Người bận rộn đến rồi đó à.”
Cảnh Dực rất ít khi đến, phần lớn toàn do Đại Chí báo số thẻ hội viên của anh để đến đây tiêu phí, bình thường những ngày lễ Tết anh mới qua đây ngồi một lát.
Cảnh Dực gật đầu, hàn huyên với ông ấy đôi ba câụ
Đại Chí đứng sau lưng đã không nhịn nổi nữa, chen vào hỏi ông chủ, “Ông chủ Đàm, Minh Châu đến đây tìm ông làm gì thế?”
Ông chủ Đàm ăn ngay nói thật, “Cô ấy muốn đến đây làm việc, tôi nói cô ấy thế này mà đến chỗ tôi làm việc thì quá uổng phí nhân tài, hơn nữa chỗ của tôi…rất loạn.”
Nói xong, ông ấy nhìn Đại Chí mỉm cười.
Đại Chí sờ mũi, “…Đúng có hơi loạn thật.”
Tuy Đại Chí không có nhiều mối tình, nhưng cậu ta đã ngủ với không ít các cô gái, thường là mấy em gái tiếp rượu trong quán Karaoke, chưa uống được bao nhiêu đã bị dẫn vào nhà vệ sinh, vểnh mông rồi đâm vào.
Con người ông chủ Đàm xem như ngay thẳng, ông ấy nói rõ mọi thứ với Minh Châu, để cô tự mình lựa chọn, tất nhiên Minh Châu đã từ chối.
Sau khi vào phòng bao, bạn gái của Nhị Vượng và Cát Phong cũng đã đến, một đám người đang chọn bài hát, Cảnh Dực vỗ vỗ bả vai của Đại Hồng.
Đại Hồng nhích qua đó, “Anh, sao thế?”
“Theo mọi người đến nhà Minh Châu xem thử.” Cảnh Dực nghiêng đầu nhỏ giọng nói, “Mấy ngày này trông chừng cho tốt.”
Đại Hồng hiểu rõ ý của anh, nhưng lại không rõ Cảnh Dực quan tâm Minh Châu đến thế là bởi vì khoản nợ hay vì ý gì khác.
Cậu ta không dám hỏi.
Cảnh Dực tựa lưng vào ghế sô pha, Đại Chí đang ca hát, giọng vịt đực vừa lệch nhịp vừa khó nghe, Nhị Vượng và bạn gái đã lâu chưa gặp mặt, dán sát vào nhau hôn hít khó mà tách rời, Đại Hắc ngồi bên cạnh đang mắng chửi, “Mẹ nó Có thể đừng hôn nhau trước mặt ông đây không ”
Lý Ngõa đang nghe điện thoại, Trang Phong đang trò chuyện với em gái tiếp rượu, còn Cát Phong thì cãi nhau với bạn gái.


⬅ Trước Tiếp ➡