⬅ Trước Tiếp ➡

Trên thị trấn không có nhiều công ty, cộng thêm việc cô chưa tốt nghiệp nên hoàn toàn không tìm được việc làm thích hợp, khó khăn lắm mới tìm được một công việc, tuy nhiên vừa làm hai ngày thôi, đã có tin đồn nói cô quyến rũ ông chủ nhà hàng Lưu Phú Cường, vì thế cô bị đuổi việc.
Cô biết, Lưu Phú Cường sợ cô ra ngoài ăn nói lung tung nên đã phản đòn trước, nhưng cô không có cách nào khác, ra ngoài mua đồ ăn sáng cũng thường nghe thấy có người chỉ chỉ trỏ trỏ mình.
“Không sao, không tiện thì không nói.” Đại Chí cười ha ha, cậu ta có hơi mập mạp, khi cười lên trông có vẻ thật thà chất phác.
Minh Châu lần nữa nói một tiếng cảm ơn.
“Nhớ nói cảm ơn với đại ca của bọn tôi, nếu anh ấy không gật đầu, em cũng không ở lại đây được đâụ” Đại Chí dặn dò.
Trong lòng Minh Châu hiểu rõ, chuẩn bị sắp xếp hóa đơn xong sẽ đi nói cảm ơn, nào ngờ, sắp xếp đống hóa đơn này tốn cả một ngày, sắp đến tối rồi mà cô vẫn chưa làm xong.
Bọn họ dồn lại số lượng của cả một năm.
Lúc Cảnh Dực xuống lầu, cô vẫn đang gõ bàn phím, trên bàn chất bốn chồng hóa đơn dày cộm, còn có vài bảng số liệu viết tay, có những tờ bị gãy nếp được cô vuốt thẳng lại.
Mấy người Đại Hắc có nhiều chỗ không rành về máy tính cũng chạy đến hỏi cô, cô bận rộn cả một ngày, trên lưng ướt đẫm mồ hôi, áo khoác đã cởi ra treo trên vách tường từ lâu, bây giờ cô chỉ mặc một chiếc áo lông màu đen, tôn lên gương mặt trắng trẻo.
Cảnh Dực đứng từ xa chỉ cần nhìn thoáng qua đã thấy Minh Châu, cô ngồi trên vị trí của Đại Chí, mái tóc đen nhánh được buộc gọn thành một chùm, lộ ra cần cổ mảnh mai, lỗ tai nhỏ xíu, trắng trắng hồng hồng.
Cô rất chăm chú, miệng vừa đọc thầm chữ số, vừa ghi chép vào máy tính, một tờ hóa đơn ghi chép vào máy tính cần phải đối chiếu hai lần.
Cảnh Dực đi đến bên cạnh cô, lúc này mới phát hiện ra, cô tự mình viết một quyển sổ ghi chép, so với những con chữ xấu như chó gặm của Đại Chí và Đại Hắc thì chữ của cô có thể nói là chữ hệt như người, mềm mại và xinh đẹp.
“Anh Triệu, lát nữa em phải đi đón em trai em.” Minh Châu tưởng rằng người đứng bên cạnh mình là Đại Chí, sau khi ghi chép số liệu vào máy tính xong, cô nghiêng đầu nhìn anh, vừa thấy anh cô giật bắn cả mình, cả người ngồi trên ghế run lẩy bẩy.
Cảnh Dực nhìn thấy phản ứng này của cô, lông mày nhẹ nhàng nhướng lên, thân thể lặng lẽ lùi về sau kéo giãn khoảng cách, rồi lên tiếng, “Em cứ đi đi.”
Anh nhìn vào máy tính, cô tự lập một bảng biểu, số liệu được ghi chép vào tỉ mỉ dễ hiểu, ở trên phân chia dựa theo thời gian và ngày tháng rất rõ ràng.
“Cảm ơn.” Minh Châu nhỏ giọng nói cảm ơn, đợi Cảnh Dực đi rồi, cô mới đứng dậy tắt máy tính đi lấy áo khoác, chuẩn bị đến trường học đón em trai tan học.
Đại Chí chạy đến trước mặt Cảnh Dực hỏi, “Thế nào? Anh, giữ em ấy lại chứ?”
Cảnh Dực nhắc nhở cậu ta, “Nhìn thời gian xem.”
“Ừm, thì sao?” Đại Chí ngơ ngác nhìn chăm chú vào đồng hồ đeo tay của anh.
Cảnh Dực mất kiên nhẫn, nhướng mày lườm cậu ta, “Cậu không cần em trai nữa à?”


⬅ Trước Tiếp ➡