Chương 21
Bọn họ cầm cái muỗng ân cần múc canh cho Cảnh Dực trước, sau đó mới tranh giành phần canh còn lại.
Sau khi ăn uống no say, một đám người kéo nhau về, trên đường Trang Phong lên tiếng hỏi Cảnh Dực, “Anh, em còn tưởng rằng anh bảo bọn em mau chóng quay về vì có chuyện để làm, hóa ra bảo bọn em phân bổ thêm người đến trông chừng Minh Châu và em trai của em ấy à, đây có tính là quan tâm đặc biệt không?”
Đại Hồng đi theo Minh Châu, còn Cát Phong đi theo Minh Bảo, một người một ngày, ngày mai đến lượt của Trang Phong.
Hôm nay Minh Châu đến đây đi làm, Đại Hồng không cần đi theo nữa, nhưng buổi tối Minh Châu về nhà, cậu ta vẫn phải đi theo Minh Châu, trông chừng trước cửa.
Nói là trông chừng sợ người ta chạy mất, nhưng Trang Phong ngẫm nghĩ một hồi, luôn cảm thấy không phải.
Ý của anh Cảnh rõ ràng bảo bọn họ quay về bảo vệ cho Minh Châu và em trai của em ấy.
Cảnh Dực ngậm điếu thuốc, không phủ nhận.
“Tính.”
“Đệt, anh nói thật đi, có phải anh có ý với em ấy không?” Trang Phong nhanh mồm nhanh miệng, hỏi thẳng thừng trực tiếp, những người khác nghe thấy lời này, cũng quay đầu nhìn vào Cảnh Dực.
“Em ấy với chúng ta…..” Người đàn ông phả khói thuốc ra ngoài, âm giọng bị khói thuốc vờn qua có hơi khàn đặc, “Không phải một loại người.”
Trước Tết, Cảnh Dực nhận được không ít đơn làm việc, toàn là đơn ra ngoài đòi nợ, ba người Đại Hồng, Đại Cát và Trang Phong ở lại; bốn người Đại Chí, Đại Hắc, Nhị Vượng và Lý Ngõa ra ngoài, đã xuất phát từ sáng sớm.
Cảnh Dực vận động xong thì vào phòng tắm tắm rửa, bởi vì nóng, lúc bước ra anh chỉ mặc một cái quần lót, có người đang gõ cửa, anh tưởng là Đại Hồng nên nói một tiếng, “Vào đi.”
Vì thế Minh Châu đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là cơ thể gần như trần truồng của anh.
Cơ thể vừa tắm xong vẫn còn tản ra hơi nóng, lồng ngực eo hông trải đầy các vết sẹo chằng chịt, hình dạng cơ ngực rất đẹp mắt, trong tay anh cầm quần áo, cánh tay cong lên thành độ cong săn chắc, gân xanh rõ nét kéo dài từ cánh tay đến mu bàn tay.
Quần lót màu đen, chính giữa nhô lên một khối, nhìn xuống nữa là đôi chân dài đầy lông măng.
Minh Châu chỉ nhìn một lần thôi, đôi mắt như thể bị đốt cháy, cô bất ngờ xoay lưng lại, giọng nói có chút cứng nhắc, “Thật ngại quá, lát nữa tôi quay lại saụ”
Cảnh Dực không ngờ cô sẽ lên đây, anh nhìn bóng lưng của cô nói, “Đứng trước cửa chờ một lát.”
Minh Châu chỉ đành dừng bước.
Hôm nay Cảnh Dực phải ra ngoài, anh tìm một cái áo sơ mi và quần tây trong tủ mặc lên, đeo đồng hồ rồi mang giày vào, xong xuôi mới bảo Minh Châu đi vào.
Minh Châu vào cửa cũng không dám nhìn anh, trong tay cầm một xấp tiền, động tác rất nhẹ nhàng đặt lên trên bàn, “Cảm ơn, nhưng số tiền này, vẫn nên trả cho anh.”
Cảnh Dực chỉ “ừ” đáp lại, giọng nói không phân biệt được tâm trạng.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, người đàn ông mặc một bộ đồ vest, bên trong phối với áo sơ mi đen, gương mặt góc cạnh mang theo vài phần sắc bén, vẻ mặt luôn điềm nhiên nhưng khí thế lại mạnh mẽ.