⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Dực lướt nhìn xuống dưới, mấy chục tờ giấy nợ, khoản nợ cộng dồn lại gần 200 vạn, đặt trên vai của một người đàn ông trưởng thành, có người còn nghĩ đến việc nhảy lầu, cô bé này ấy vậy mà có thể bình tĩnh hòa nhã viết nhiều giấy nợ như thế.
“Minh Vĩnh Lương không để lại tiền tiết kiệm cho em ấy?”
“Nói là có để lại, hình như gần đây em ấy lo liệu cho mấy người bà con thân thích, nghe nói chú hai của em ấy cũng chết rồi, để lại một người thím chẳng ra gì, lấy đi hết tất cả những đồ vật đáng giá trong nhà của em ấy, ngay cả tủ két sắt cũng cạy cửa lấy đi hết.”
“Bây giờ em ấy đang ở đâu?” Cảnh Dực hỏi.
“Hai ngày nay luôn ở trong nhà lo hậu sự cho ba mẹ.” Đại Chí lắc đầu lấy làm tiếc, “Theo em thấy, có lẽ em ấy sẽ không chống đỡ được lâu, ngày nào cũng có không ít người đến nhà em ấy đập cửa đòi tiền.”
“Đại Hồng có ở đó không?” Cảnh Dực ném đống giấy trong tay xuống bàn, quay người nhìn một vòng.
Công ty đòi nợ của bọn họ ban đầu chỉ có một bộ ghế sô pha lớn, còn lại toàn là dùng bàn nhỏ ghép lại với nhau, hai năm gần đây mới bắt đầu ra dáng công ty, mỗi người ai cũng được bố trí cho một cái bàn làm việc mới tinh, còn kèm theo hai cái laptop, trên bàn làm việc của Đại Hồng bừa bộn một đống, trên ghế cũng chất đầy đồ đạc.
“Dạ có.” Đại Chí trả lời.
Cảnh Dực gõ ngón trỏ lên bàn, “Gọi điện thoại cho cậu ấy, bảo cậu ấy trông chừng cho tốt.”
Cô gái nhỏ một thân một mình, còn gánh thêm một cậu em trai, không nơi nương tựa, không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì.
“Em biết rồi, dù gì chúng ta còn phải đòi nợ em ấy mà, làm sao có thể để người khác quậy phá quá hung tàn được.” Đại Chí không hiểu ra một hàm nghĩa khác trong lời nói của Cảnh Dực, anh ta đặt tay lên vai Cảnh Dực, nháy mắt với anh, “Anh Cảnh, em làm việc, anh cứ yên tâm.”
Cảnh Dực ghét bỏ liếc nhìn cậu ta một cái, xoay người đi lên tầng trên.
“Sao vậy?” Đại Chí hỏi Đại Hắc đang dùng ngón trỏ gõ bàn phím ở bên cạnh, “Sao anh Cảnh lại dùng loại ánh mắt đó nhìn tôi vậy?”
Đại Hắc xoay đầu nhìn về phía cậu ta, bỗng buồn nôn bịt miệng lại, “Anh, trên miệng anh dính cứt kìa.”
Đại Chí cầm cái gương trên bàn lên soi thử, “Đệt, mẹ nó, đây là cháo bí đỏ ” Cậu ta lau miệng, nhìn lên tầng trên hét lớn một tiếng, “Anh Cảnh Đó là cháo bí đỏ, không phải cứt đâu ”
Trên tầng vọng đến một chữ “Cút.”
oOo
Tang lễ của vợ chồng Minh Vĩnh Lương vô cùng sơ sài, có lẽ Minh Châu không có nhiều tiền, toàn nhờ vào mấy người họ hàng đơn giản gom góp chút đỉnh, bấy giờ mới tổ chức tang lễ cho vợ chồng Minh Vĩnh Lương, ngay cả một nấm mộ cũng không có, chỉ để lại một hũ tro cốt.
Tang lễ vừa kết thúc, Minh Châu ngã bệnh ngay.
Đại Hồng gọi điện thoại báo cáo với Cảnh Dực, con gái của Minh Vĩnh Lương không thấy ra ngoài cả ngày trời, trong phòng chỉ nghe thấy tiếng khóc lóc của em trai cô, cậu ta đi vào xem thử, cô gái nhỏ sốt rất cao, sốt đến nỗi tinh thần không còn tỉnh táo.


⬅ Trước Tiếp ➡