⬅ Trước Tiếp ➡

Đám người đòi nợ kia thấy cô đóng cửa ở trong nhà không ra ngoài, sợ cô bỏ trốn, toàn bộ xông vào nhà, tranh cãi đến mức không thể hòa giải, Đại Hồng không kiểm soát được tình hình, lúc này mới gọi điện thoại cho Cảnh Dực.
Đại Chí vừa lái xe vừa nói, “Cũng là người bình thường thì ai có thể chịu nổi chứ? Chỉ có hơn 10 vạn đã có người suy nghĩ không thông, đằng này em ấy nợ tận gần 200 vạn tầm 7 tỷ , một cô gái nhỏ còn đang đi học, không có việc làm, em trai mới vào lớp một, trừ phi em ấy cặp với đại gia, nếu không cả đời này cũng đừng mong trả hết tiền nợ.”
Cảnh Dực không nói chuyện, anh vươn tay vào túi áo, nhéo lỗ tai của con thỏ nhỏ kia.
Chiếc xe dừng trước một khu dân cư có hơi tồi tàn, Cảnh Dực theo Đại Chí đi vào trong, đây là ngôi nhà cũ của Minh Vĩnh Lương, lâu lắm rồi không có ai ở, căn nhà nhỏ hai tầng kia đã bị thế chấp, hai chị em cô không có nơi nào để ở, chỉ đành quay về đây.
Bọn họ không mang theo đồ vật đáng giá nào trong nhà, hai chị em đến bây giờ chỉ có một bộ quần áo, mấy ngày gần đây trừ đám người đến nhà đòi nợ, chỉ có thím hai của cô đến thăm, mang chút đồ ăn và quần áo cho bọn họ, ngoài ra không còn thứ gì khác.
Con hẻm rất hẹp, cũng không phải đường nhựa đường xi măng gì, toàn là đất đá cát sỏi, trời mưa thì sẽ lầy lội.
Cảnh Dực và Đại Chí còn chưa đi đến trước cửa nhà Minh Vĩnh Lương đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng tranh cãi ồn ào
“Làm sao tao biết được chị gái của mày là bệnh thật hay là đang chuẩn bị bỏ trốn? ”
“Sớm không bệnh muộn không bệnh, mới quay về có mấy ngày đã đổ bệnh? Có phải không muốn trả tiền hay không?”
“Giấy nợ cũng đã viết rồi, mày đừng hòng chạy thoát ”
Cảnh Dực đẩy cửa bước vào, trong sân đứng đầy người, cậu nhóc bị vây ở chính giữa mặt đẫm nước mắt.
Đại Hồng thấy Cảnh Dực đến rồi, đang định đi tới, bỗng nhìn thấy Cảnh Dực chen vào chính giữa dòng người.
Dáng người của anh cao ráo, lúc từ ngoài cửa bước vào đã có người chú ý đến anh, không đợi người bên cạnh mở miệng, anh nhìn về phía mọi người, giọng nói phát ra tự mang theo một cỗ khí thế uy nghiêm, “Có chuyện gì vậy?”
Người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ công nhân lớn giọng nói, “Ông chủ Cảnh, cậu đến đúng lúc lắm, để tôi nói trước, hai chị em chúng nó không đáng tin, chắc chắn tối nay sẽ bỏ trốn, đến chừng đó tiền nợ của chúng tôi biết đòi ai đây?”
“Đúng đó đúng đó, nói gì mà ngã bệnh, tôi thấy chúng nó muốn bỏ trốn thì có.” Có người hùa theo.
“Mọi người không tin tưởng tôi sao?” Cảnh Dực đảo mắt nhìn quanh một vòng.
Một người đàn ông đứng gần Cảnh Dực trả lời, “Cũng không phải không tin cậu, bọn tôi chỉ sợ bọn chúng chạy mất rồi, đến chừng đó các cậu cũng không tìm thấy người thôi.”
Đại Chí gân cổ hét lớn, “Người của bọn tôi ngày ngày canh chừng ở đây, không thể nào để bọn họ chạy trốn được, mọi người cứ yên tâm đi.”
Giọng nói của cậu ta chuyển hướng, “Về việc có bệnh hay không, chúng ta vào trong xem thử, nếu thật sự bị bệnh, mọi người đừng làm lỡ việc trị bệnh của người ta, lỡ như làm lỡ rồi, em ấy qua đời, vậy tiền của mọi người đừng hòng cầm tới tay.”


⬅ Trước Tiếp ➡