⬅ Trước Tiếp ➡

“Ba ba.” Bên tai vang lên một giọng nói mềm mại mà đã khắc sâu vào tim hắn.
Từ lúc đầu Tô Yến cũng không phải rất hưởng thụ sự làm nũng của Tô Mạn, nhưng qua năm này tháng nọ lì lợm la liếm, nó đã sớm làm hắn không thể khống chế nổi.
“Sao còn không ngủ?” Tô Yến nghiêng người dựa vào bụng cá trắng trên bàn, hắn vừa tắm xong nước lạnh một lần nữa, tùy tiện khoác một chiếc áo choàng tắm dài, dây áo trước người hình như bị hắn quên lãng, không được thắt lại.
Người đàn ông vừa mới tắm xong, hơi thở phập phồng, trên ngực như có như không còn vươn chút bọt nước, những bọt nước theo lực hấp dẫn của trái đất mà rơt xuống, cũng câu lấy tầm mắt của Tô Mạn di chuyển theo.
Cô thấy được sáu múi cơ bụng săn chắc đầy đặn, sau đó là đường nhân ngư rất rõ ràng, cuối đường nhân ngư được che đi bởi lớp vải dệt hình viên đạn màu xanh hoàng gia, đôi chân dài thẳng tắp lực lưỡng… Ba ba của cô, sự nam tính trần trụi.
==================================================================================================== Tô Mạn chớp mắt rất nhanh, trong vô thức mà nuốt một ngụm nước miếng, bên tai cũng mơ hồ mà ửng hồng lên.
Nghe thấy tiếng của Tô Mạn, người đàn ông buông ly rượu xuống, bình tĩnh buộc dây áo lại.
Cảnh xuân lập tức bị hắn đóng lại.
Vô cùng đáng tiếc.
Cô vội vàng đến quên cả dép.
“Trên đất rất lạnh.” Tô Yến nâng cái nách nhẫn nhụi của cô, bế cô lên một cái dễ dàng, đặt cô lên quầy rượu, tiện tay lấy một miếng khăn giấy ướt, kiên nhẫn mà lau chân cho cô.
Sau đó, dịu dàng dùng bàn tay của mình ủ lấy bàn chân chân nhỏ lạnh cóng kia.
Lại một tia sét giáng xuống.
“Oànhnannan” Tiếng sấm xuyên qua tai, tựa như tiếng của một quả bom vô cùng mạnh đang nổ tung ở nơi cách đó không xa.
Chân nhỏ trắng hồng co rụt lại, ngón chân mảnh khảnh cũng vì sợ hãi mà cuốn lại.
“Con không ngủ được.” Tô Mạn nhào vào lồng ngực Tô Yến, giọng nói vô cùng mềm mại.
Tô Yến vươn tay chỉnh sửa tóc cô, chỉ thấy mái tóc đen nhánh của cô đang dán vào gưong mặt nhỏ tinh xảo, hàng mi dài run rẩy lộ ra sự sợ hãi, dài đến mức nó còn in xuống một bóng cong dưới mí mắt.
"Uống thêm một ly sữa nữa nha?” Tô Yến dỗ dành cô.
“Sữa bò cũng không phải thuốc ngủ.
Ba ba mới là thuốc ngủ của con." Whiskey và sữa bò, cô chắc chắn chọn Whiskey, chỉ là ba ba không cho cô uống mà thôi.
“Lần sau không được đi chân trần nữa” Tô Yến nói.
"Con muốn vậy đó.” Tối nay hình như Tô Mạn đặc biệt cố chấp.
Cô đi chân trần, hắn sẽ lập tức ôm cô, cô thích cái ôm rộng lớn ấm áp của hắn, đương nhiên sẽ không đồng ý rồi.
"Khuya rồi, bảo bối.” Tô Yến bất đắc dĩ, hai tay mạnh mẽ vòng qua đôi chân trơn nhẵn xinh đẹp của cô, bế thẳng cô lên như khi còn nhỏ.
Không phải bế công chúa, mà là quốc vương ôm công chúa.
"Con muốn ngủ ở phòng của ba ba.” Tô Mạn ôm lấy cổ hắn, "Có sấm sét, con sợ ngủ một mình.” Vào những lúc Tô Yến đi công tác, Tô Mạn đều ngủ trong phòng hắn, ngửi được mùi hương khiến người yên tâm quen thuộc, cô mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Nhưng tối qua, khi cô vùi gương mặt nho nhỏ của mình vào gối đầu mềm mại của ba ba, chợt phát hiện mùi hương của ba ba đã nhạt đi.
"Được.” Người đàn ông đồng ý.
Tô Yến ôm con gái bước lên cầu thang làm


⬅ Trước Tiếp ➡