Chương 7
đè nặng lên bờ ngực nóng bỏng của người đàn ông, ngực Tô Mạn không lớn không nhỏ, nhưng thắng ở hình dạng hoàn hảo, đầy đặn vểnh lên.
Tô Yến đúng là cấm dục, nhưng việc này cũng không đại biểu cho việc hắn không có cảm giác của bình thường của một người đàn ông.
Giống như giờ phút này, hắn thậm chí có thể nhạy bén cảm giác được, đầṳ vú có chút cứng trên bầu vú tròn trịa của cô gái, và với…… Nơi giữa chân của Mạn Mạn không ngừng tản ra khí nóng.
Thậm chí, có lẽ hắn còn có ảo giác.
Sự ướt át không bình thường và hương thơm tinh tế.
Theo bản năng, phản ứng bình thường của một người đàn ông đã bắt đầu tra tấn tâm trí Tô Yến.
Hắn vươn bàn tay to lên, ý đồ muốn kéo con gái ra khỏi người mình.
“Ba ba có chút mệt, cần phải nghỉ ngơi.” "Con cũng vậy, ba ba đi công tác lâu như vậy, con cũng ngủ không ngon.” Tô Mạn nói ra ủy khuất của mình.
Tô Yến tức khắc cảm nhận được sự nóng hổi ở cổ, là nước mắt của cô, từng giọt từng giọt đọng lại trên da hắn.
Độ nóng ẩm thậm chí còn xuyên qua cơ thể, tiến sâu vào lòng hắn.
Tô Yến nhận thua, hắn phát hiện đúng là con gái rất ủy khuất, "Được rồi, vậy con mau ngủ đi.” “Hic hic, ba ba, con yêu ba.” Giọng nói thảo hiệp cùng với sự yêu thương vô hạn của người đàn ông làm Tô Mạn lại nức nở vài tiếng.
Sau đó cô nâng đầu nhỏ lên một chút, chu miệng, hơi thở nhè nhẹ, vô số nụ hôn rơi xuống gáy của ba ba.
Thậm chí còn vươn ra đầu lưỡi nho nhỏ, liếm liếm mạch máu nổi lên trên làn da màu lúa mạch của hắn, liếm những giọt nước mắt mặn mặn của mình.
Cuối cùng, Tô Mạn mới hài lòng mà nhắm mắt lại, hy vọng tối nay có thể mơ đẹp.
Tô Yến khẽ nghiêng đầu, nhìn con gái ngủ ngon lành, biểu cảm hắn vẫn đạm mạc như thường, nhưng hắn rất rõ ràng nơi đó của mình đã biến hoá, nó đang dần nóng lên, mà hắn lại đang cố gắng đè nén nó lại.
==================================================================================================== Con gái vừa hôn vừa liếm, khiến nhiệt độ cơ thể Tô Yến càng lúc càng nóng, nóng đến mức suýt chút nữa anh đã tỉnh giấc tɾong đêm đen.
Nóng đến mức làm nó cũng gần như muốn phát cuồng mà nhảy ra, thô bạo chiếm hữu, vừa sâu vừa mềm mại, phun trào du͙c vọng.
Mấy năm nay, Tô Yến đều có thể không làm loạn với tất cả người phụ nữ nhào vào người anh.
Huống chi, Tô Mạn lại là con gái hắn, được lớn lên dưới sự yêu chiều của hắn.
Tô Yến tự giễu, vô số lần sấm rền gió cuốn trên toà án, đối đầu trực tiếp với đối thủ, làm bọn họ không chỗ dung thân, cư nhiên lại có một ngày lại bại tɾong ngày hôm nay còn là dưới tình huống này.
Nhưng Tô Mạn là con gái hắn, chỉ cần cô khóc nháo làm nũng một cái, Tô Yến lập tức không có giữ được lý trí, mọi việc đều tùy the0 ý cô.
Bàn tay to của Tô Yến dừng lại bên hông con gái, nhẹ nhàng ôm lấy, bình tĩnh lại hơi thở, từ từ chìm vào giấc ngủ.
…… “Ba ba, ba muốn con đi.” Tô Mạn mặc một chiếc váy ren màu trắng, gần như trần như nhộng mà đè lên trên người đàn ông, h0àn toàn tương phản với cô, Tô Yến lại một thân tây trang đen tinh xảo mà ưu nhã, giống như h0àng tử nước Anh.
Vừa tự phụ, vừa cấm dục.
“Đừng quậy, Mạn Mạn.” Giọng nói người đàn ông phủ đầy sắc thái tình du͙c,