Chương 2
gái lịch lướt như con thoi, nơi này vẫn mơ màng nữ sắc nhảy múa, quay cuồng đến chóng mặt như mọi khi.
“Này, Vị Hi”.
Có người gọi cô.
Vị Hi quay lại nhìn, hóa ra là người đẹp DJ CoCo mặc một bộ đồ da bó sát toàn thân màu đen, đeo tai nghe lớn, đứng trên bục DJ bật nhạc, vẫn không quên tranh thủ thời gian vẫy vẫy tay với cô.
Nha đầu này một tay miết đĩa một cách đẹp đẽ, tay kia khép thành nửa vòng tròn ra hiệu động tác uống rượu, cả hai cùng nhịp nhàng, thật lợi hại.
Vị Hi hiểu, đây là hẹn cô và Như Phi đi uống rượu sau khitan làm.
Cô lắc lắc đầu, tay đặt sát lên một bên mặt.
CoCo không chịu vung tay, ý rằng Hứ, tan làm là về nhà ngủ, cô có thấy vô vị không?
Vị Hi cười cười nhún vai, không còn cách nào, cô và Như Phi đều là loại mèo đêm, tửu lượng lại tốt đến đáng sợ.
Họ uống nhiều có thể ngủ đến ba giờ chiều cũng không ai hỏi han.
Sáng mai họ vẫn phải đi làm, vác theo đôi mí mắt sưng như mắt cá vàng, thêm cái đầu chếnh choáng vì rượu, sao có thể chứ?
Sau đó Vị Hi đi đưa rượu, CoCo chuyên tâm chỉnh đĩa.
Cô ấy đã giành được giải quán quân trong cuộc thi DJ của thành phố, một đôi tay khéo léo tuyệt diệu, âm thanh tạo ra càng rung động lòng người một cách sâu sắc, ngay tức khắc khiến không khí nơi đó high đến cực điểm.
Ngay sau đó, cô gái múa cột thướt tha yểu điệu, mặc bộ da thú nóng bỏng bước ra, liếc mắt đưa tình với người đàn ông đeo cà vạt, quấn lấy nhau thân mật.
Trong sàn nhảy vô số nam nữ ôm ôm ấp ấp, đau buồn ân hận, si mê oán giận.
Những mĩ nhân cao gầy, xinh đẹp, dịu dàng khiến người tahài lòng ngồi trên ghế cao bên quầy bar, gương mặt mềm mại cúi xuống bên tai người đàn ông áo gấm đi đêm dịu giọng ra giá, “Nói chuyện năm trăm tệ, lên sân khấu ba nghìn tệ, cả đêm năm nghìn tệ.
Chỉ cần tiền mặt, không nhận chi phiếu, cảm ơn...”.
Lục Vị Hi nâng khay bạc, vô cùng cẩn thận băng qua đám yêu ma quỷ quái này, phát hiện hàng ngày ở nơi này đều giống như đón lễ Halloween, cánh cửa địa ngục mở toang mặc cho lũ yêu ma quỷ quái ra ngoài, gieo rắc tai họa xuống nhân gian, sinh linh rơi vào cảnh đen tối.
Khi cô đưa rượu xong, cầm khay bước ra, nhìn thấy cửa phòng số bảy bên cạnh chưa đóng chặt.
Một giọng hát quen thuộc xuyên qua khe cửa lọt vào tai cô, giọng hát hơi khàn ítnhiều có chút thờ ơ.
Đỏ mắt xa xa nhìn thành phố cô đơn này.
Giống như miễn cưỡng cười, cô nặn ra niềm vui.
Cả thành phố ra sức chăng hoa kết đèn Hào nhoáng, hoàng kim để làm bối cảnh chia tay.
Nước mắt si mê trong truyền thuyết có thể khuynh thành.
Đèn Neon tắt, cả thế giới dần vắng vẻ.
Khói hoa sẽ tàn, tiếng ca sẽ hết Khúc hát cuối của câu chuyện này càng thú vị hơn.
Lời bài hát thê lương, xuyên qua thành phố bi thương bất lực, nhưng không biết trong biển người cuộn trào mãnh liệt của thành phố, mấy ai có thể hiểu hết được.
Vị Hi cười, nghĩ đến người có thể hát kiểu bài hát này, tại chốn này chắc chỉ có Như Phi.
Ở nơi ăn chơi hưởng lạc này, thứ đàn ông cần là được hưởng thụ, sắc đẹp khiến người ta mất đi lí trí, phụ nữ đương nhiên phải có hành vi phóng đãng, ánh mắt mơ màng, động tác quyến rũ.
Đùa vui với