⬅ Trước Tiếp ➡

là sinh viên, cầu xin anh từ bi khoan dung, tha cho cô ấy đi, cầu xin anh bỏqua cho cô ấy, các anh muốn tôi thế nào cũng được...”.
Một trận cười vang lên trong căn phòng, có người che miệng vừa cười vừa nói “Cô ta còn thực sự coi mình là của báụ..
Cô bé, tỉnh lại đi, Lăng thiếu gia vừa ý ai, đó là may mắn của người ấy, cô cầu xin nữa cũng vô dụng”.
Lăng Lạc Xuyên cười sâu xa, anh ta lau vệt máu bên khóe miệng Vị Hi, chậm rãi hỏi “Người chị em tốt của cô muốn cứu cô bằng bất cứ giá nào, cô nói xem?”.
Vị Hi cắn môi mình gần như bật máu, cô nhìn Như Phi hai má sưng đỏ, hít sâu một hơi, khẽ nói “Lăng thiếu gia, xin anh để cô ấy đi, tôi ở lại cùng anh là được chứ gì”.
Lăng Lạc Xuyên cười gật đầu, vệ sĩ lập tức buông cánh tay Như Phi.
Như Phi vẫn muốn nói gì đó, Vị Hi vội vàng đưa mắt, Như Phi lập tức ngầm hiểụ Nhưng khi tay cô vừa đặt lên tay nắm cánh cửa lạnh buốt,chỉ nghe thấy Lăng Lạc Xuyên hỏi một cách thờ ơ “Lão Ngụy, chỗ ông sẽ có cảnh sát đến khám xét chứ?
Nhỡ may có người báo cảnh sát, nói chúng tôi ức hiếp con gái nhà lành,vậy thì làm thế nào?”.
Ngụy Thành Báo hiểu ra vài phần, lập tức trả lời “Lăng thiếu gia yên tâm, sớm đã thu xếp quan hệ tốt với bên trên rồi.
Hơn nữa, cho dù là bố của Thiên vương cũng không dám khám xét phòng của Lăng thiếu gia, anh cứ yên tâm”.
Lăng Lạc Xuyên mỉm cười, ánh mắt giễu cợt nhìn gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Như Phi, hất cằm lên nói “Đi tiếp đi...”.
Như Phi chỉ cảm thấy tay nắm cánh cửa này nặng ngàn cân, Vị Hi liên tiếp đưa mắt về phía cô, lo lắng đến mức nước mắt cũng sắp ứa ra.
Chính lúc này, chỉ thấy Lăng Lạc Xuyên hừ lạnh một tiếng “Sao vậy?
Không muốn đi à?
Vậy thì đừng đi ”.
“Lăng thiếu gia, anh đồng ý...”.
Vị Hi vừa định nói gì, Lăng Lạc Xuyên quay ngược tay chụp cổ cô, ấn cô lên ghế sofa.
Anh ta kề sát tai cô cười lạnh, “Chơi kế hoãn binh với tôi à,cô còn non lắm...”.
“Cô Lục, mời cô thử đôi giày này, rất hợp với váy thắt đai hoa hồng của cô”.
Giọng nói vui vẻ và chuyên nghiệp của nữ nhân viên cửa hàng đã thành công trong việc lôi Vị Hi từ vực sâu kí ức trở về hiện thực tàn khốc.
Cô định thân lại, nhìn chính mình trong gương, cô gái trong gương cũng đang nhìn cô.
Đôi mắt mông lung bị che lấp bởi bối cảnh hoa lệ, cô chỉ nhìn thấy cái xác xinh đẹp, không nhìn thấy bản thân mình.
Nguyễn Thiệu Nam thuận tay dập tắt điếu thuốc lá, đứng lên, ra hiệu cho nhân viên cửa hàng cầm một chuỗi vòng cổngọc trai.
Ngọc trai trơn bóng, trắng tinh khiết, thánh thiện đẹp đẽ, càng tăng thêm sự lộng lẫy cho chiếc váy.
Anh tự tay đeo lên cô cho cô, che đi vẻ mỏng manh và trống trơn nơi đó.
Ánh mắt nhìn cô tựa như một vị thần trên cao nhìn xuống nhân gian tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ nhất của bản thân, sau đó gật đầu hài lòng, “Rất đẹp”.
Quả thật rất đẹp, giá trị vượt quá sáu con số, sao có thểkhông đẹp chứ?
Anh không phải là một người đàn ông đa tình, nhưng có thể tiêu xài phung phí, nổi hửng muốn ăn diện cho cô, giống như bố thí một đồng xu cho ăn mày vậy.
Lúc này, anh đứng sau cô, tay xát lên động mạch trên cổcô, dường như đang thăm


⬅ Trước Tiếp ➡