Chương 2
thực chiến với anh thử xem?] [Bao nhiêu thì mua được lần đầu?
Năm củ đủ không?] [Lũ nghèo hèn tụi bây cũng xứng à?] [Đm mày chửi ai nghèo đấy?
Top 1 thì ngon chắc?] ...
Kênh chat bỗng nhiên nổ ra tranh cãi nảy lửa.
Hai chữ "nghèo hèn" đã đ.â.m trúng lòng tự ái của vô số gã đàn ông trước màn hình, khiến họ sắn tay áo quyết định phải dạy cho kẻ cao ngạo kia một bài học.
Số người tham gia vào cuộc đấu khẩu ngày càng đông.
Cuộc khẩu chiến ngày càng gay gắt, đủ loại từ ngữ lăng mạ cực nặng nề không ngừng hiện ra dưới những đầu ngón tay đang gõ liên hồi tяên bàn phím.
Cơn giận đang bốc cao ngùn ngụt thì bỗng nhiên bị một màn hình đen ngòm dội thẳng gáo nước lạnh.
[Buổi phát trực tiếp đã kết thúc] Giang Nguyệt chẳng bao giờ bận tâm người ta nói gì tяên kênh chat.
Cô chỉ quan tâm mình có sướng hay không, sướng đủ rồi thì tắt live.
Không lộ mặt, không trả lời, không lấy lòng, cũng chẳng diễn trò, phong cách livestream của cô xưa nay vẫn luôn như vậy.
Giữa một rừng nữ streamer luôn tìm mọi cách nịnh bợ phái nam, cô hoàn toàn là một luồng gió mới.
Những gã đàn ông vốn đã quá ngán ngẩm với lũ "yêu tinh" lẳng lơ, chính tâm lý thích của lạ lại khiến họ bị thu hút bởi một Giang Nguyệt lạnh lùng cao ngạo.
Tяên nền tảng livestream ngách có tên "Dạ Sắc", danh tiếng của Giang Nguyệt ngày càng tăng cao, sớm đã đứng vào hàng ngũ những ngôi sao hàng đầu.
Tắt livestream, ngó lơ hơn 99 tin nhắn riêng, Giang Nguyệt nhanh chóng rút tiền kiếm được từ buổi live rồi đăng xuất.
Tiền thu nhập được chia đôi giữa streamer và nền tảng, chỉ riêng buổi hôm nay cô đã rút về được 30 triệu đồng.
Một khoản thu nhập cực kỳ khả quan, nhưng chẳng thể khiến lòng cô gợn chút sóng lòng nào.
Cô thản nhiên đặt điện thoại xuống, cứ thế để trần thân dưới mà bắt đầu dọn dẹp "chiến trường".
Cô lau sạch vệt nước tяên ghế, khẽ nhíu mày khi thấy vài giọt nước vô tình bắռ lên bàn trang điểm rồi cũng lau khô.
Sau khi dùng cây lau nhà xử lý xong bãi nước lớn dưới sàn, cô gái với đôi chân dài miên man mới chân trần bước vào phòng tắm.
Tắm xong ra ngoài, cô đứng trước gương sấy khô mái tóc đen dài chấm eo.
Tiết trời tháng năm dịu mát, không còn cái lạnh se sắt của mùa xuân, cũng chưa tới cái nóng hầm hập của ngày hè.
Giang Nguyệt thay một chiếc áo hai dây màu đen, bên ngoài khoác hờ chiếc áo lưới mỏng, phối cùng quần jean cạp cao làm tôn lên đôi chân dài hoàn mỹ.
Kéo rèm cửa ra, ánh sáng màu cam thẫm lập tức tràn vào phòng.
Ánh hoàng hôn nhuộm thắm chân trời, trông như một quả trứng muối đã bóc vỏ, lòng đỏ vàng óng chảy tràn khắp nơi.
Giang Nguyệt liếc nhìn đồng hồ.
18:00 Cô thu xếp sách vở và dụng cụ cần thiết cho buổi tự học tối, bỏ vào chiếc túi vải trắng rồi rời nhà.
Giang Nguyệt sống trong một căn chung cư ngay đối diện cổng trường, chỉ cách nhau một con đường.
Cạnh cổng trường là một dãy các hàng quán ăn vặt, lúc này vài quán làm ăn phát đạt đã có người xếp hàng dài.
Mùi thơm của đủ loại món ngon hòa quyện với mùi khói dầu nồng nặc, nghe vừa thơm vừa nồng đến nghẹt mũi.
Giang Nguyệt không ăn những thứ này, kể từ lần đầu ăn thử hồi mới nhập học đã bị đau dạ dày hành hạ.
Đường tiêu hóa của cô rất yếu, chỉ cần đồ ăn có chút vấn đề vệ sinh là sẽ phát bệnh ngay.
Chẳng phải vì cô sống trong nhung lụa từ nhỏ nên quý tộc kén ăn, mà ngược lại, những năm tháng chưa