⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

mím môi, lắc đầu trả lời ngắn gọn: "Không cần đâu thưa thầy.
Em chỉ bị thương ngoài da thôi, đến phòng y tế một chuyến là được ạ." Thấy cô có vẻ không có gì đáng ngại, thầy giáo thở phào một hơi rồi nhìn về phía đám đông: "Ai dìu Giang Nguyệt đến phòng y tế một lát đi?" "Em ạ!" "Em đi cho!" "Để em!" ...
Vài giọng nữ cùng lúc vang lên, trừ ba cô bạn cùng phòng kia ra thì toàn là những gương mặt mà Giang Nguyệt không quen biết.
Thầy giáo thể dục hơi ngẩn ra, sau đó nở một nụ cười cực kỳ thân thiện, tinh nghịch nháy mắt với Giang Nguyệt một cái.
"Chà chà, trận thế lớn thế này, xem ra bạn Giang Nguyệt có nhân duyên tốt quá nhỉ." Đối mặt với lời trêu chọc của thầy giáo, Giang Nguyệt không những không thấy nhẹ nhõm mà ngược lại toàn thân còn căng cứng hơn.
Cô không hiểu tại sao lại có nhiều người chủ động muốn giúp mình đến thế, cũng chẳng tin vào những lòng tốt vô duyên vô cớ này.
Cô lắc đầu: "Thưa thầy, em tự đi phòng y tế là được rồi, không nên làm mất thời gian lên lớp của mọi người đâu ạ." Ở đại học Tương Tân gần như không có ai là chưa nghe danh Giang Nguyệt, mà thầy giáo thể dục vốn là người hay hóng chuyện đương nhiên cũng biết cô.
Cái danh hiệu "mỹ nhân lạnh lùng" tuyệt đối không phải tự dưng mà có, mà là điều tất cả mọi người đều đã tận mắt chứng kiến.
Một Giang Nguyệt học tập ưu tú, dung mạo xuất chúng xưa nay luôn độc lai độc vãng, ngoại trừ Tống thiếu gia cứ bám riết lấy cô không buông thì chẳng thấy bóng dáng thứ hai nào xuất hiện bên cạnh cô cả.
Cô cô độc, lạnh lùng, dường như chẳng một ai có thể bước chân vào trái tim cô.
Những lời vừa rồi của thầy giáo thể dục đương nhiên cũng là hy vọng Giang Nguyệt có thể nhân cơ hội này mà mở lòng mình ra, kết giao thêm nhiều bạn mới, thế nên khi bị từ chối thầy cũng không bỏ cuộc ngay.
"Em tự đi bộ qua đó thật sự ổn chứ?
Ngoài cánh tay ra thì chân cẳng có bị thương không, có đi lại bình thường được không?" Giang Nguyệt mặt không đổi sắc, kiên định gật đầu.
Thấy cô chấp nhất như vậy, thầy giáo cũng không tiện nói gì thêm: "Được rồi, vậy các bạn khác tiếp tục luyện tập đi." Được phép rời đi, cơ thể căng cứng của Giang Nguyệt cuối cùng cũng hơi thả lỏng, những cơn đau từ mu bàn tay, cánh tay và cổ chân lúc này mới muộn màng ập lên dây thần kinh não.
Đám đông tản ra nhưng ba người bạn cùng phòng vẫn không chịu rời đi.
Đặc biệt là Nguyên Thục Di, ánh mắt quyến luyến cứ dán chặt lên người cô, giống như vẫn còn điều gì muốn nói.
Giang Nguyệt không giỏi đối phó với kiểu xã giao này, cô chọn cách quay đi để phớt lờ, rồi xoay người bước thẳng về phía phòng y tế.
Ba người bị bỏ rơi tại chỗ nhìn nhau ngơ ngác, đồng thanh thở dài một tiếng.
Nguyên Thục Di vẫn chưa thoát khỏi cảm giác tội lỗi, cô nàng mếu máo chực khóc, tay phải đánh mạnh vào tay trái một cái.
"Đều tại cái tay vô dụng này của mình, sao lại không đón chuẩn bóng cơ chứ.
Oánh Oánh cậu nói xem, liệu Giang Nguyệt có vì chuyện này mà ghét mình không?" Cô gái cao ráo bên cạnh – Tưởng Oánh Oánh, đưa tay vỗ vai cô nàng an ủi: "Không đâu, Giang nữ thần nhìn qua là biết kiểu con gái rất rộng lượng rồi, Trương Đan, cậu thấy sao?" Cô nàng nháy mắt với cô gái có gương mặt vàng vọt gầy gò, nhìn qua là biết bị suy dinh dưỡng lâu ngày ở đối diện.
"Đúng thế, Giang Nguyệt sẽ không chấp nhặt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡