⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

lưỡi dao đ.â.m thẳng vào kẻ bên cạnh.
Chạm phải ánh mắt của cô, đồng tử Trần Kiệt hơi co lại, đầu ngón tay đang ấn tяên vai Giang Nguyệt run lên không kiểm soát, trong lòng bỗng nảy sinh ý muốn tháo chạy.
Yết hầu cậu ta dồn dập lên xuống, cậu ta cố nặn ra một nụ cười để tự trấn an bản thân.
"Cậu...
cậu không nhớ tôi sao?
Tôi là lớp trưởng Trần Kiệt đây." Mặc kệ mi là ai.
Giang Nguyệt thậm chí chẳng buồn lục tìm trong ký ức xem có nhân vật này hay không, vẻ lạnh lẽo trong mắt không giảm đi nửa phần, đôi môi mím chặt khẽ mở, thốt ra hai chữ lạnh băng.
"Buông, ra." Rõ ràng tầm mắt của hai người gần như ở cùng một mức ngang nhau, nhưng Trần Kiệt lại có ảo giác mình đang bị nhìn xuống.
Giống như đối với Giang Nguyệt, cậu ta chỉ là một loài sâu kiến thấp kém nhất.
Lòng tự tôn đàn ông bị sỉ nhục, Trần Kiệt âm thầm nghiến chặt răng hàm, bàn tay đặt tяên vai Giang Nguyệt vẫn không chịu bỏ xuống.
Đại não cậu ta đang xoay chuyển cực nhanh để tìm lời nói lại cho oai, thì phía đám con trai đang vây quanh đằng kia bỗng vang lên những tiếng "ồ ồ" kỳ quái như đang cổ vũ.
Trần Kiệt không thèm nhìn, chỉ nghĩ là họ đang tiếp thêm can đảm cho mình, khí thế vốn đang uể oải lập tức tăng thêm vài phần.
Cậu ta nở một nụ cười mà cậu ta tự cho là phong lưu hào hoa: "Bạn Giang, cậu không cần phải lạnh lùng thế chứ, mọi người đều là bạn học, tôi cũng là có lòng tốt muốn giúp cậu thôi mà...
Á!!!" Nụ cười chưa duy trì được vài giây, cả khuôn mặt đã méo mó vặn vẹo vào nhau, cái miệng há hốc phát ra tiếng kêu thảm thiết như bị chọc tiết.
Một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng, trắng trẻo như ngọc, đang "nhẹ nhàng" bẻ ngược bốn ngón tay của cậu ta xuống dưới, độ cong của ngón tay ép sát vào mu bàn tay, khiến các khớp xương phát ra tiếng "rắc rắc" nghe mà nổi da gà.
"Đau đau đau đau..." Trần Kiệt đã không còn nói được câu nào ra hồn, trong miệng liên tục kêu "đau".
Cả người cậu ta cũng vì thế mà nghiêng vẹo sang một bên, cánh tay giơ cao lên trời, cố gắng dùng cơ thể để phối hợp với bàn tay đang bị biến dạng nhằm giảm bớt đau đớn.
Một bóng đen cao lớn bao phủ lấy toàn bộ người cậu ta, giọng nói âm u như Diêm Vương bò ra từ địa ngục vang lên: "Người của tao mà mày cũng dám chạm vào?" Giang Nguyệt ngước mắt nhìn lên.
Chàng trai đứng quay lưng về phía mặt trời, những tia nắng vụn vỡ vương đầy tяên người hắn, đường nét khuôn mặt sắc sảo bị ánh sáng làm cho mờ ảo.
Từ đầu đến chân hắn đều tỏa ra ánh kim, nhưng vẫn không rạng rỡ bằng ánh sao đang nhảy ngót trong đôi mắt kia.
Vẻ hung bạo tяên mặt hắn biến mất sạch sẽ khi đối diện với Giang Nguyệt, đôi mắt dài hẹp cùng đường môi đồng thời cong lên.
"Nguyệt Nguyệt, tôi nhớ em quá." Giang Nguyệt dời tầm mắt nhìn sang chỗ khác, giọng điệu bình thản: "Gọi bậy bạ gì đó." Nhiệt độ hôm nay dường như hơi cao, khiến má cô nóng bừng.
Trò hề này kết thúc theo một cách vừa bất ngờ lại vừa hợp tình hợp lý, các "thẩm phán sân vận động" được một phen cười hả hê.
"Ha ha ha buồn cười chết mất, Trần Kiệt đúng là chữa lợn lành thành lợn què mà." "Đáng đời, ai bảo trực tiếp động tay động chân với đại mỹ nhân Giang Nguyệt.
Chậc chậc, hành vi tiểu nhân thừa cơ ɖu.c nước thả câu là không thể chấp nhận được." "Dù Trần Kiệt trông cũng được mắt, nhưng lúc nãy khi nó đặt


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡