Chương 5
Chỉ cần một động tác này thôi, Tống Việt Kỳ đã hiểu ngay ý đồ của cô.
Hắn không lấy chiếc túi vải đang để tяên ghế bên cạnh mà lại thò tay vào túi quần lấy ra một xấp khăn giấy nhỏ đưa qua.
Giang Nguyệt ngẩn người một giây mới nhận lấy, khi nhìn thấy hình chú mèo Hello Kitty màu hồng in tяên bao bì, khóe miệng cô khẽ giật giật một cách kín đáo.
Tống Việt Kỳ không nhận ra điều đó, gương mặt hắn lộ rõ vẻ đắc ý và hớn hở.
"Thế nào, tôi đặc biệt chuẩn bị cho em đấy, có đáng yêu không?" Giang Nguyệt không đáp lời, mở bao bì rồi rút ra một tờ khăn giấy.
Miếng giấy trắng tinh được mở ra bốn góc, bên tяên thế mà lại in kín mít hoa văn y hệt như ngoài vỏ bao.
Thoáng thấy vẻ mặt như đang chờ đợi được khen thưởng của Tống Việt Kỳ, Giang Nguyệt lẳng lặng áp mặt giấy lên môi lau chùi.
Có lẽ không phải mua cho mình đâu, chắc là hắn tự thích đấy.
Dù không nhận được sự khẳng định nào nhưng Tống Việt Kỳ chẳng hề nản lòng, hắn tranh thủ lúc Giang Nguyệt lau miệng đã nhanh tay thu dọn khay cơm, đem tất cả đến khu vực để bát ɖϊa ở góc nhà ăn.
Tuy nhà ăn không quá đông nhưng sự kết hợp giữa Giang Nguyệt và Tống Việt Kỳ đi đến đâu cũng chắc chắn trở thành tâm điểm của đám đông.
Thực tế là ngay từ bước chân đầu tiên họ bước vào nhà ăn, những ánh nhìn dù là trực diện hay lén lút đều chưa từng rời khỏi.
Vẻ mặt hăng hái nịnh bọt của Tống Việt Kỳ đương nhiên cũng lọt hết vào mắt của hội hóng hớt.
Bàn ăn chính là nơi lý tưởng nhất để buôn chuyện, huống chi nhân vật chính của chủ đề hot nhất trường Hồ Nam gần đây lại đang ở ngay bên cạnh.
Bàn ăn ở dãy sau cách họ xa nhất nên không lo tiếng nói bị nghe thấy, mấy nam sinh bàn tán cũng bạo dạn hẳn lên.
"Trời ạ, nhìn bộ dạng của đại thiếu gia họ Tống kìa?
Chạy đôn chạy đáo lo cho đại mỹ nhân Giang Nguyệt, nhìn chẳng khác gì nô bộc luôn ấy." "Chậc chậc chậc, thật không ngờ đấy, có ngày Tống Việt Kỳ lại rơi vào lưới tình thế này." "Đại mỹ nhân Giang Nguyệt đẹp thì đẹp thật, mỗi tội lạnh lùng quá, Tống Việt Kỳ sưởi ấm lâu thế rồi mà vẫn chưa thấy tan băng." "Đúng thế, theo tôi thì việc gì phải đ.â.m đầu vào một chỗ chứ.
Với năng lực của Tống thiếu gia, muốn kiểu người thế nào mà chẳng có?
Gái đẹp trường mình đầy ra đấy, bên viện Nghệ thuật có Kiều Nhã cũng ổn áp phết mà." ...
Tống Việt Kỳ không biết có người đang bất bình thay cho mình.
Đại thiếu gia đã quen với việc hạ mình trước mặt Giang Nguyệt nên chẳng thấy uỷ khuất chút nào, cất khay cơm xong là hắn liền rảo bước quay lại ngay.
Đôi chân dài thẳng tắp luân chuyển nhanh thoăn thoắt, bước đi như lướt tяên mây vì sợ Giang Nguyệt sẽ rời đi trước.
Giang Nguyệt không phải chưa từng nghĩ đến chuyện xách túi đi luôn, nhưng xét về mặt đạo đức thì cô vẫn ngồi yên đợi hắn quay lại.
Chỉ riêng việc chờ đợi không cần trả giá này thôi cũng đủ khiến Tống Việt Kỳ sướng rơn cả buổi, nụ cười tяên môi tươi rói như thể không mất tiền mua vậy.
"Tôi về rồi đây, tiếp theo em định đến thư viện tự học đúng không?" Giang Nguyệt khẽ gật đầu, thấy hắn đã về thì liền đứng dậy cầm lấy chiếc túi vải tяên ghế đối diện rồi bước đi.
Đám nam sinh vừa bàn tán lúc nãy lại càng thêm rôm rả.
Một người trong đó bất bình đập bàn một cái.
"Thấy chưa, đó chính là đại mỹ nhân Giang Nguyệt đấy.
Ăn xong là cầm