Chương 9
một tiếng, gương mặt hiện rõ vẻ thất vọng hiếm thấy.
Trông hắn lúc này chẳng khác nào một chú chó bự bị chủ bỏ rơi, chỉ biết trân trân nhìn bóng dáng Giang Nguyệt dần đi xa.
Giờ giấc sinh hoạt của sinh viên thường khá muộn, lúc này tяên đường vẫn còn rất đông người.
Chàng thiếu niên đứng tựa bên cột đèn đường với vóc dáng cao ráo, ánh đèn vàng vọt cũng chẳng thể làm lu mờ đường nét nghiêng tuyệt mỹ của hắn.
Không ít nữ sinh đi ngang qua đều lén nhìn hắn, nhưng trong mắt hắn giờ đây chỉ chứa nổi một bóng hình đang nhỏ dần phía xa.
Mãi đến khi bóng dáng ấy bị dòng người che khuất, hắn mới rảo bước đuổi theo.
Chuyện bám đuôi này hắn vốn rất thạo nghề, chỉ cần giữ khoảng cách không gần không xa, ở giữa xen kẽ vài người qua đường là đảm bảo sẽ không bị phát hiện.
Trong lúc Giang Nguyệt không hay biết, việc này hắn đã làm chẳng biết bao nhiêu lần rồi.
Cũng chẳng còn cách nào khác, ngoại trừ việc Giang Nguyệt miễn cưỡng ăn cơm cùng hắn ra thì mọi chuyện khác đều bị coi là quá giới hạn.
Hôm nay cô ngầm cho phép hắn cùng đến thư viện đã là một đặc ân to lớn lắm rồi.
Những lần trước hắn toàn phải lén lút nấp vào góc tối cửa thư viện để chờ, sau đó mới âm thầm đi theo phía sau hộ tống Giang Nguyệt về nhà.
Tống Việt Kỳ coi tối nay là một bước tiến dài trong việc chinh phục tình cảm.
Thế nên hắn mới định thừa thắng xông lên, bạo dạn đưa ra lời đề nghị đưa cô về tận cửa.
Bị từ chối cũng là chuyện nằm trong dự tính của hắn thôi.
Không sao cả, công khai không được thì mình lại tiếp tục hành động trong bóng tối vậy.
Hắn đã sớm biết Giang Nguyệt sống trong tòa chung cư đối diện trường học.
Dù chỉ cách nhau một con phố nhưng hắn vẫn không thể yên tâm, ngay cả khi Giang Nguyệt đi bộ một mình trong khuôn viên trường buổi đêm hắn cũng chẳng an lòng.
Bảo bối của mình, ai cũng đừng hòng tăm tia.
Cửa chính chung cư là dạng cư dân phải quẹt thẻ mới vào được, chỉ số an toàn coi như cũng đạt chuẩn.
Tống Việt Kỳ ẩn mình dưới bóng của hàng cây đại thụ trước cửa.
Mấy chuyện lén lút như "ăn trộm" thế này khi được hắn thực hiện lại chẳng hề thấy vẻ lúng túng, tư thế đứng một tay đút túi quần vô cùng lười biếng, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên vẻ thản nhiên.
Chẳng ai coi hắn là thành phần bất hảo cả, họ còn tưởng chàng trai đẹp mã này đang đứng đợi người yêu.
Mắt tiễn bóng dáng Giang Nguyệt quẹt thẻ vào cửa chung cư, hắn vẫn chưa nỡ rời đi.
Đôi chân nhích thêm vài bước sang bên cạnh, nhìn qua cửa sổ kính thấy Giang Nguyệt bước vào thang máy, hắn vẫn cứ cảm thấy lo lo.
Hắn thở dài tự nhủ: Nếu mà được đưa cô ấy đến tận cửa nhà thì tốt biết mấy.
Thang máy cũng đâu có an toàn 100% đâu cơ chứ.
Đêm đen gió lộng chính là lúc ký túc xá nam bắt đầu những giờ phút cuồng nhiệt.
Chương trình học của đại học Tương Tân vốn không hề nhẹ nhàng, chỉ có ban đêm mới là lúc thích hợp để tiêu khiển và thả mình.
Tống Việt Kỳ rảo bước tяên hành lang, đi qua chỗ nào là chỗ đó ồn ào, gần như chẳng có phòng nào yên tĩnh, chủ yếu là tiếng gào thét khi chơi game vọng ra.
Hắn không có hứng thú với trò chơi điện tử, trong đầu lúc này chỉ toàn hình bóng của Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt lúc ăn cơm, Giang Nguyệt lúc học bài, và cả dáng vẻ của cô khi đi bộ.
Lòng đầy vẩn vơ, hắn đi đến cuối hành lang.
Căn phòng vẫn sáng