Chương 2
người “Em cảm ơn cô.” Không muốn em căng thẳng thêm, Nhạc Dư chắp tay sau lưng, đi một vòng quanh lớp.
Đây là lần đầu cô làm giáo viên chủ nhiệm nên hãy còn bỡ ngỡ.
“… Cô ơi?” Nghe tiếng gọi, Nhạc Dư như trút được gánh nặng, vội vàng bước ra “Gọi được rồi hả?” “Vâng ạ.” Nhạc Dư nhận điện thoại, trò chuyện với người đàn ông ở đầu dây bên kia.
Suốt cuộc gọi, cô nhíu mày mấy lần, cảm thấy phụ huynh của Trình Hoan chẳng mấy bận tâm đến con mình.
“Nghỉ thêm mấy hôm cũng chẳng ảnh hưởng việc học”, làm gì có cha mẹ nào vô trách nhiệm thế chứ?
Thế giới rộng lớn, chuyện lạ thì nhiều, có lẽ sau này cô còn gặp những người kỳ lạ hơn nữa.
Kết thúc cuộc gọi, Nhạc Dư quay lại, thấy Trình Hoan vẫn đang đợi.
Cô nghiêm giọng “Cô đồng ý cho em nghỉ hai ngày, nhưng thứ Sáu phải có mặt ở trường đúng giờ.
Rõ chưa?” “Dạ rõ ạ.” Nhạc Dư khẽ nâng cằm “Được rồi, vào tự học đi.” “À cô ơi…” Trước khi về lớp, Trình Hoan chợt quay đầu “Vừa nãy có người gọi cho cô, em chưa kịpị nói thì bên kia đã cúp máy rồi.” “Không sao đâu, em vào lớp đi.” Nhạc Dư mở nhật ký cuộc gọi, trông thấy dãy số quen thuộc thì nhướng mày.
Cô không gọi lại, chỉ cất điện thoại rồi chậm rãi bước xuống tầng.
Đến giờ tan học, mưa vẫn chưa ngớt.
Nhạc Dư từ chối ý tốt của Vương Thận, đi nhờ ô của Dương Mai Mai ra cổng trường đón xe, vẫy gần mười phút mới chặn được một chiếc taxi.
Dương Mai Mai sống ở ngay sau trường.
Trước khi lên xe, Nhạc Dư dặn cô đi đường cẩn thận rồi vội vã chui vào.
Vào ngày trời mưa, tài xế thường không mấy vui vẻ.
Khu chung cư không cho xe lạ vào.
Nhạc Dư xuống xe, lội qua mấy vũng nước, đội mưa nhỏ chạy vào phòng bảo vệ mượn được chiếc ô cuối.
Khi về đến nhà, áo sơ mi đã ướt gần nửa.
Cửa vừa khép lại, cô tháo cúc cởi áo sơ mi, để lại trên người chiếc áo hai dây.
Vắt áo lên tay, đang khom lưng thay giày thì một đôi giày da bóng loáng được xếp ngay ngắn đập vào mắt cô.
Thấy thế, Nhạc Dư thay giày nhanh hơn hẳn.
Lê đôi dép bông bước vào phòng, vừa thấy chiếc chăn phồng thành một ụ lớn trên giường, bao nhiêu mệt mỏi cả ngày liền dâng lên.
Cô quẳng chiếc sơ mi vướng víu, tuột váy ra, mặc độc áo hai dây và quần lót chui vào chăn rồi khẽ gọi một tiếng.
“Hoắc Tuân.” Hoắc Tuân đang ngủ, người nóng hâm hấp, đến khi có một mảng lạnh áp vào lưng, mí mắt anh khẽ giật nhưng chưa mở ra, chỉ xoay người ôm lấy cơ thể gần như trần trụi ấy.
“Sao lạnh thế em?” “Em dính mưa.” Nhạc Dư khịt mũi, co chân lại, luồn bàn chân vào gấu áo ngủ mềm rồi cọ lên bụng anh, vì đó là nơi ấm nhất nên vừa chạm vào, lòng bàn chân cô lập tức ấm lại.
Anh như không mấy bận tâm, một tay giữ lấy hai mắt cá nhỏ nhắn, tay kia vuốt tóc cô, quả là còn ươn ướt “Ra sấy tóc đi.” Nhạc Dư lắc đầu, hỏi “Anh về lúc nào thế?” “Lúc gọi cho em là vừa xuống máy bay.” “Vừa xuống máy bay đã phi qua đây à?” Vừa nói, cô vừa thuận theo tay anh tuột áo hai dây ra, “Em cứ tưởng ngày mốt anh mới tới, không thì em đã về bên kia rồi.” “Bên kia” là căn hộ của Hoắc Tuân, rộng gấp mấy lần “ổ” của cô.
Hai người ở thì hợp, một mình lại trống trải, nên hễ anh đi công