Nắng Mai Vì Em
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

di động của cô lại reo lên, là điện thoại từ bệnh viện, Giản Tích vội vàng nghe “ Vâng, chủ nhiệm?” Ra là điện thoại thông báo buổi chiều cô có hai ca phẫu thuật nữa, chờ cúp máy thì trước xe đã trống trơn, Giản Tích nhìn xung quanh cũng không thấy bóng dáng Hạ Nhiên đâu, cô khẽ bĩu môi, ánh mắt dời xuống một chút, thấy ở cửa xe còn để cái ống tuýp sắt.
Là ống tuýp Hạ Nhiên kín đáo đưa cho cô lúc ở hầm đậu xe.
….
Quay về bệnh viện một cách vội vã, lại liên tục công tác, gần cuối năm phụ nữ sanh mổ càng lúc càng nhiềụ Giản Tích ngay cả ăn cơm cũng là tranh thủ lúc trong phòng nghỉ, trừ lúc ngủ ra, cô bận tối mặt luôn.
Chờ đến lúc cô hết bận đã là ba ngày saụ Tan tầm, Giản Tích lê thân thể mỏi mệt đi về, Đào Tinh Lai lại gọi một cuộc điện thoại đến đòi mạng.
“Chị, mẹ nói mẹ gọi cho chị nhưng chị không nghe máy, chị như thế là không ngoan xíu nào đâu nhé.” Giản Tích xoa xoa xương cổ “ Chị vừa định gọi lại cho mẹ, vừa rồi ở phòng phẫu thuật mệt quá nên thiếp đi lúc nào không hay.” Đào Tinh Lai nói “ Ngày gì đây, bộ hẹn nhau cùng đẻ à?” “Ừ, lần này có một ca sinh ba, đều là con gái” – Giản Tích đem điện thoại kẹp ở mặt cùng bả vai, thuận tay lật xem lại sổ ghi chép.
“Cùng là ba đứa con gái á, ba của đứa bé “bắn” cũng chuẩn thật.” –Đào Tinh Lai lại nhắc nhở “ Được rồi, nói chuyện chính, ba mẹ nói em cùng chị buổi tối về nhà ăn cơm, em bên đây thu xong tiết mục sẽ chạy qua chỗ chị.” Giản Tích vốn định buổi tối trở về nhà một chuyến.
Sau khi tan việc rồi đi lấy xe, khi nhìn đến chỗ ngồi phía sau dính máu gà đã khô thì mới chợt nhớ ra, mấy ngày nay bận đến nỗi cô quên đem xe đi rửa.
Thấy thời gian còn sớm, chắc vẫn kịp đem xe đi rửa nhỉ?
Giản Tích khom lưng thắt dây an toàn, lại nhìn thấy chỗ để ống tuýp sắt kia.
Mùi sắt gỉ thoang thoảng trong không gian nhỏ của xe.
Giản Tích cầm ống tuýp lên, đưa lên đưa xuống suy nghĩ, anh ta nói chỗ rửa xe kia ở đâu nhỉ….
Nha Đề Lộ?
Nha Đề Lộ là khu vực duy nhất trong thành phố chưa được quy hoạch cải tạo, những con đường hẹp đông dân cư, hai bên đường là dãy nhà trệt mới được xây lại, vẫn chưa đến giờ cao điểm mà Giản Tích muốn lái xe đi vào cũng rất khó khăn.
Nơi này quả nhiên có mấy cửa tiệm rửa xe.
Chỉ cần một cái máy bơm nước, hai thùng nước xà phòng, đơn giản như vậy đã thành một cửa tiệm rửa xe.
Giản Tích thả chậm tốc độ, vừa lái vừa để ý hai bên đường, đến lúc chạy đến cuối đường, ánh mắt cô sáng lên.
Có một cửa tiệm tên là “Rửa xe Lão Triệu”.
Ngoài tiệm còn có hai ba người đang đứng, bọn họ vừa cười vừa nói chuyện phiếm với nhau, Giản Tích liếc một cái liền nhìn thấy Hạ Nhiên, bởi vì anh ta cao nhất trong đám người đó, hai tay chống lên một chiếc xe hàng đã bị gỡ mất bánh, tư thế này làm cho ngực của anh ta dường như trông cường tráng hơn, chiếc áo lót trên người anh ta cũng căng ra rõ ràng.
Giản Tích hạ kính xe xuống, nhấn kèn.
Hạ Nhiên nghe thế nhìn sang, thấy cô thì kinh ngạc.
Một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi chạy tới “Sửa xe sao?” Xem ra người này là ông chủ, Giản Tích


⬅ Trước Tiếp ➡