Chương 2
họng.
“Lục Bình Nam, mười năm rồi… anh vẫn cứ tổn thương em như vậy sao?” Nhìn vẻ mặt của Giản Tích chỉ trích mình, sự tức giận trong lòng Lục Bình Nam cũng tăng vọt, hắn đem ly rượu đặt mạnh lên bàn “Cô kể khổ cái gì, chân là của cô, xe cũng là của cô, nhận điện thoại của tôi cô có thể không đến, còn nữa, cô chớ gom chuyện tình cảm ra nói ở đây, tôi chưa từng nói là có tình cảm với cô, từ đầu đến cuối chính cô là người đơn phương tình nguyện” Trong phòng bao mịt mù khói thuốc, tiếng tạp âm xung quanh dường như cũng nhỏ dần, bọn người trong phòng cũng bắt đầu nhìn sang.
Sống lưng thẳng tắp, theo đó tiếng nói của Lục Bình Nam cũng lớn hơn “Giản Tích, tình yêu nam nữ đều là côtình tôinguyện, nơi đây đều là bạn tôi cả, cô nhắm không chơi nổi thì đừng tới, tới đây rồi bày ra bộ mặt cao cao tại thượng cho ai xem đây hả??” Mùi rượu nồng nặc theo từng tiếng nói của hắn cứ thế đập vào mặt cô.
Lục Bình Nam có mở một công ty nhỏ, theo đó học được không ít bản tính tàn khốc của thương nhân, lời hắn nói làm cô không biết phản bác thế nào, nó cứ như một quả địa lôi bùng nổ làm Giản Tích phải trợn mắt há mồm.
“Thật chướng mắt, cô cút ra ngoài cho tôi” Lục Bình Nam chỉ vào cửa Lúc này cửa phòng bao đang mở, lại nằm gần đại sảnh, nên người đến tụ tập xem náo nhiệt không ít.
Bao nhiêu xấu hổ, tủi nhục xông thẳng lên não làm cho cô không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa.
……… Chỗ này xa hoa tột đỉnh, đến thang máy cũng được làm bằng kính trong suốt.
Giản Tích cúi đầu đi vào, khó chịu trong người khiến cô không cầm cự nổi mà ngồi chồm hổm trên đất Năm nhất đại học, Giản Tích thầm mến Lục Bình Nam, sau đó cô đã bày tỏ với hắn, hắn ta lúc đó cũng không tỏ rõ thái độ là chấp nhận hay từ chối, cứ như vậy mập mờ để người ta hi vọng.
Bản lãnh của Lục Bình Nam chính là ở đây, làm cho người ta không thể nhận ra bản tính cặn bã của hắn sau lớp vỏ bên ngoài hòa nhã kia.
Nghĩ vậy, Giản Tích che miệng nôn khan một tiếng.Thấy thế cô gái bên cạnh cô lùi về sau thật nhanh.
Giản Tích ngẩng đầu, khàn giọng nói “ Đừng sợ, tôi sẽ không nhổ ra ngoài đâu” Nói xong cô cố gắng đứng lên, có lẽ vì giữa trưa đứng trong phòng giải phẫu quá lâu, ngay cả cơm cũng không ăn, lúc này lại đột ngột thay đổi tư thế, trong bụng giống như có người đâm cho một kích, đau đến nỗi làm mặt cô biến sắc.
“Đứng vững ” Cũng may nhờ phía sau lưng có một lực đỡ lấy mới không làm cho Giản Tích ngã sấp xuống.
Nhưng sức lực này….
Giản Tích “Ai ui” một tiếng, quay đầu nhíu mày nói “Anh đánh tôi làm gì?” Gã đàn ông vừa mới “đánh” cô rất cao, mặt mày trông có vẻ phóng khoáng, nhưng vẫn không giấu được vẻ cà lơ phất phơ của anh ta.
Nghe cô hỏi vậy anh cũng chẳng thèm trả lời, ánh mắt khinh thường, nhưng mà người thanh niên đi kế bên anh lại phát ra tiếng cười nhỏ.
Ra khỏi thang máy, Lâm Gia không kiềm chế được nữa mà cười phá lên “ Thiếu chút nữa là chết vì nhịn cười rồi.
Anh Nhiên, anh đỡ con gái người ta thì nhẹ nhàng thôi, người đẹp đó còn nghĩ là anh đánh cô ấy đó, khà khà ” Hạ Nhiên liếc hắn “ Cậu mà mở to miệng thêm tý