⬅ Trước Tiếp ➡

Tần Sương đứng yên tại chỗ vài giây, rồi bước đến chiếc bàn mà đạo diễn ngồi phỏng vấn, nhặt lại bộ hồ sơ mình đã chuẩn bị vất vả từ lâu nhưng đạo diễn hoàn toàn không hề lật xem, cùng những tác phẩm điện ảnh truyền hình cũ, sau đó xoay người rời khỏi trường quay thử vai.
Thất bại trong buổi thử vai đối với Tần Sương mà nói cũng chẳng phải đả kích gì to tát. Dù sao thì mấy năm nay cô đã chạy casting không biết bao nhiêu đoàn phim, cuối cùng chín mươi phần trăm đều bị loại.
Lý do bị loại thì rất nhiều, nhưng trừ một số ít thật sự vì không hợp vai, còn đa phần, hoặc là vai diễn đã sớm có người được chỉ định sẵn, hoặc là người khác có quan hệ, cũng có vài kẻ sau buổi thử vai sẽ lén lút liên lạc, bóng gió hỏi cô có chịu chấp nhận quy tắc ngầm hay không.
Tần Sương lăn lộn trong giới này mấy năm, đối với những quy tắc ngầm ấy sớm đã thấy quen chẳng buồn ngạc nhiên.
Cho nên, ngay cả khi nghe thấy hai nhân viên trong đoàn phim lén tám chuyện trong nhà vệ sinh, nói rằng vai nam phụ, nữ phụ đều đã được nội định từ trước, buổi thử vai công khai chẳng qua chỉ là làm cho có, cô cũng không lấy làm bất ngờ, thậm chí chẳng hề tức giận.
Chỉ là, cô rất ghét những kẻ đặt ra luật lệ này coi người khác như trò hề.
Đã định sẵn vai rồi thì cần gì bày trò thử vai công khai? Là ai sợ bị người ta nói tài không xứng với vị, rồi bị mắng là ăn may nhờ quan hệ?
May mà Tần Sương chưa bao giờ ôm hoài bão cao xa gì với nghề diễn viên, nên cũng không có kiểu đau khổ tài năng không gặp thời.
Cô rất thực tế, ban đầu chọn thi vào Học viện Điện ảnh, đơn giản chỉ vì muốn kiếm tiền.
Cô là do bà ngoại một tay nuôi lớn, hồi nhỏ chỉ cần không phải đi học, thì sẽ theo bà đi nhặt giấy bìa, chai nhựa.
Những ngày nghèo khó bần cùng cô đã chịu đủ, vì thế từ bé đến lớn cô chỉ có một mục tiêu kiếm thật nhiều tiền.
Khi những đứa trẻ khác đều có lý tưởng cao đẹp như làm thầy giáo, làm bác sĩ, làm cảnh sát, làm nhà khoa học…, thì trong đầu cô chỉ toàn nghĩ cách làm giàụ
Cô từng nghĩ ra không ít con đường phát tài. Chủ trạm thu mua phế liệu trông rất có tiền, cô từng thấy ông ta lái cả xe Land Rover.
Ông chủ tiệm lẩu Phiêu Hương cũng giàu, nghe nói nhà ông ta ở biệt thự lớn trong thị trấn.
Chú Lâm, dì Lâm đi làm công trình cũng kiếm được rất nhiều tiền, hồi cô học lớp ba, bọn họ lên Thâm Quyến hai năm, trở về đã lái BMW, còn mua nhà lớn trong thành phố.
Năm đó cô nhờ ánh hào quang của Lâm Trạch, được ngồi BMW nhà họ, còn đến nhà lớn của họ trong thành phố ăn một bữa cơm.
Ngồi trong chiếc BMW ấy, lòng cô càng khao khát phát tài.
Khi đó cô đã thầm thề, chờ sau này cô lớn lên nhất định sẽ mua BMW, đến lúc đó cô sẽ lái xe chở bà ngoại đi du lịch khắp nơi.
Cô cũng muốn mua căn nhà lớn như nhà Lâm Trạch, chiếc nệm Simmons ở nhà họ thoải mái đến thế, nếu bà ngoại ngủ trên đó, chắc chắn sẽ không còn đau lưng nhức mỏi nữa.
Nhưng sau này cô phát hiện, muốn phát tài thật sự là chuyện khó nhất trên đời.


⬅ Trước Tiếp ➡