⬅ Trước Tiếp ➡

Cô rất trắng, trắng tới nỗi nhìn thấy mạch máu, mỗi lần tới lúc cao triều cả người nổi màu hồng phấn khiến cho anh hoài nghi sớm muộn gì cô sẽ chết vì mạch máu nổ tung.
Mấy tháng không chạm vào cô, anh ngừng thở, cố gắng hết sức khống chế bản thân, chỉ sợ sơ ý mạnh tay một chút, đánh thức cô.
Có một lần như vậy rồi, cô tỉnh lại giữa chừng, nhìn thấy người phủ trên người cô là anh, sợ tới mức khóc lớn kêu la.
Anh sẽ không phạm sai lần ấy nữa.
Lòng bàn tay vuốt ve lòng bàn chân, toàn thân cô từ trên xuống dưới đều là bảo vật, ngay cả cái chân này, anh nhìn cũng yêu thích.
Kéo khóa quần tây xuống, Đàm Kiến Văn nhắm mắt lại, móc ra côn thịt sưng tấy từ lâụ Nâng hai chân cô lên, kẹp côn thịt ở giữa, nắm mắt cá chân của cô tay không ngừng xoay tới xoay lui.
Bàn chân mát lạnh, côn thịt nóng bỏng, một lạnh một nóng, rất thoải mái.
Trên giường, Uông Thanh Huyền nhắm nghiền hai mắt, hô hấp đều đều, trong giấc ngủ say cô chắc chắn không đoán được rằng, vào giờ phút này hai chân cô đang bao quanh côn thịt đàn ông, giúp anh tự an ủi.
Khi Uông Thanh Huyền tỉnh lại, trời đã tối sầm.
Rốt cuộc không nằm mơ nữa, cô ngủ ngon giấc rồi.
Chỉ là, nhìn căn phòng này, nhìn chung cũng có thể đoán được còn đang ở nhà Mai Sâm.
Vì sao cô lại ngủ ở đây?
Vặn đèn đầu giường, căn phòng sáng rực, cửa bị gõ.
"Cô Uông, tỉnh chưa?" Uông Thanh Huyền chỉnh trang lại quần áo và tóc tai một chút rồi lúc này mới đứng dậy mở cửa.
"Xin lỗi...
tôi cũng không biết vì sao lại ngủ thiếp đi." Mai Sâm ngoài cửa cười híp mắt nhìn cô, điều này làm cho Uông Thanh Huyền càng thêm lúng túng.
"Không có chuyện gì, tôi nói rồi mà, tinh dầu ngon giấc." Bà hỏi "Cô ngủ có ngon không?" "Tốt hơn nhiều so với lúc ở nhà ạ." Cô cười cười, chỉ là trong lòng luôn cảm thấy kỳ lạ, hình như có chỗ nào không đúng lắm.
"Về sau cô còn không ngủ ngon thì có thể tới chỗ tôi nghỉ ngơi một chút." Ngừng một chút, bà lại nói "Đúng rồi, chai tinh dầu này cô cầm về nhà đi, buổi tối trước khi ngủ đổ vào trong máy khuếch tán tinh dầu có thể khiến cho cô ngủ ngon hơn đó." Cô cầm bình thủy tinh tinh xảo màu trà trên tay, một chai rất nhỏ, nằm ở trong lòng bàn tay cô.
Uông Thanh Huyền nhận lấy, hỏi "Bao nhiêu tiền?
Tôi chuyển cho bà." "Anh Đàm đã trả tiền rồi." Mai Sâm nhìn cô một cái, nhếch miệng.
Uông Thanh Huyền luôn cảm thấy nụ cười này có chút mờ ám, chai tinh dầu trong tay trở nên bỏng tay.
Đàm Kiến Văn xử lý xong email cuối cùng, gập notebook lại, lại cầm điều khiển mở TV trên tường ra.
10 giờ tối, đây là thời gian Uông Thanh Huyền tập yoga.
Trong màn hình, cô chỉnh đèn tối đi, lại lấy điện thoại ra bật một bản nhạc dịu êm.
Ánh mắt anh nhìn chằm chắm TV màn hình rộng, tay xoa huyệt thai dương, nghe âm nhạc nhẹ nhàng này chẳng mấy chốc anh đã được thả lỏng.
Uông Thanh Huyền không biết vào giờ phút này mọi hành động đều lọt vào mắt người khác, bởi vậy vài động tác làm vô cùng trắng trợn, ví dụ như luồn tay vào trong áo chỉnh lại áo lót, ví dụ như lúc ép cơ thể xuống, hai bầu vú căng tròn gần như muốn nhảy ra ngoài, mặc dù lộ ra như vậy nhưng cô cũng chẳng hề biết cần chỉnh lại.
Trông cô thon thả, trên


⬅ Trước Tiếp ➡