⬅ Trước Tiếp ➡

cô về nhà, dỗ cô cởi quần xuống.
Hắn cười khẩy trong lòng, hôm nay hắn muốn làm cô.
Thế nhưng nhìn thấy thân dưới cô không có lông, môi âm hộ khép chặt như bé gái.
Hắn thầm giật mình, hít sâu một hơi, nhỏ giọng chậm rãi hỏi cô “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” “14.” Cô nói.
Tuổi này có hơi phiền toái, hắn nghĩ, chưa đầy 14 tuổi làm cô sẽ bị kết án.
Hắn là một “học sinh tốt”, không muốn xôi hỏng bỏng không.
“Cậu đủ 14 chưa?” Hắn phải làm rõ.
“Đủ rồi…” Cô che mặt, nhắm mắt gật đầụ “Từ bao giờ?” “Đủ được hai tháng rồi…” Hắn thở phào một hơi.
Loại âm hộ giống bé gái này phải cắm như thế nào, có kỹ xảo gì, hắn phải đi làm rõ… Kế hoạch làm cô đổi sang cuối tuần là được.
Hắn lao vào tắm nước lạnh.
Sau đó quả nhiên cuối tuần cô bị hắn lừa đâm vào.
Trông thấy máu xử nữ giữa hai chân cô, hắn cảm giác mình đạt được thỏa mãn cực lớn.
Cho dù hắn mưu sát thành công hoàn hảo, khoái cảm hẳn cũng chỉ như vậy thôi.
Vậy thì nhân lúc còn nóng làm cô thêm một lần nữa, khoái cảm của mình sẽ tăng gấp đôi.
Cô khóc thì khóc thôi, con gái bị làm ai mà không khóc vài tiếng.
Lâm Trí Viễn ngậm thuốc, nghĩ đến chuyện cũ của mình và Lương Bích Hà.
Hắn cảm thấy bản thân có phần khác thường, là bởi vì năm đó làm chuyện này mình quá trẻ tuổi, cõi lòng còn chưa viên mãn, cho nên có cảm giác mắc nợ cô sao?
Loại cảm giác mắc nợ này dẫn đến hành vi hiện giờ của hắn xuất hiện sai lầm.
Không thể để cô ấy ảnh hưởng mình nữa – Lâm Trí Viễn nghĩ.
Mình phải đốt bức ảnh của cô ấy đi.
Hắn lục lọi khắp nơi, mở két sắt, lấy ra bức ảnh của Lương Bích Hà hắn đặt chung với những đồ vật cất kỹ khác, nhìn một chút, một tay ấn bật lửa.
Nhìn thêm một lần cuối cùng đi, hắn nghĩ, tay ấn bật lửa thả lỏng ra.
Trên ảnh là năm lớp 12, Lương Bích Hà 16 tuổi ngồi trước bàn học ở nhà cũ của hắn, quay đầu cắn bút cười với hắn.
Đôi mắt tròn trịa thật đáng yêu… Lâm Trí Viễn đột nhiên kinh hãi trong lòng, dường như đáy lòng có khối đá ngầm nào đó ẩn giấu rất sâu bị va đập vào… Rõ ràng đã chuyển nhà vô số lần… tại sao hình của Lương Bích Hà… vẫn luôn được hắn đặt trong két sắt?
Lúc Lâm Trí Viễn đến chỗ của David và Sam, cả người mất hồn mất vía như lạc vào cõi tiên, mà thân thể còn hơi run rẩy dường như chịu đả kích to lớn.
“Tiểu Viễn, cậu làm sao thế?” Cặp song sinh tóc đen mắt xanh lo lắng nhìn hắn.
Bọn họ là bạn chí cốt chân chính – Bạn học Harvard.
Kẻ thần kinh luôn có thể liếc mắt nhận ra một kẻ thần kinh khác.
Lần đầu tiên ánh mắt ba bọn họ giao nhau ở giảng đường Harvard thì đã biết mình tìm được đồng loại.
Thông minh, cố chấp, điên cuồng, IQ cực cao, dục vọng phá hoại mạnh.
Khác biệt chính là cặp song sinh không cần che giấu, còn Lâm Trí Viễn khi ở đại lục phải đóng vai một bản thân khác.
Mỹ không giống như Trung Quốc.
Ở Mỹ, những kẻ tâm thần tiềm ẩn như bọn họ có rất nhiều cách phát tiết.
Chơi súng, chơi đàn bà, hút cần sa… Đến năm thứ hai đại học, bọn họ cảm thấy những thứ này đều không còn thú vị nữa, chia nhau về nhà xin tiền hùn vốn lập một quỹ phòng hộ.
Quả nhiên, đánh cờ với một đám người thông minh


⬅ Trước Tiếp ➡