Chương 4
nhìn cô có gì đó khác khiến thứ trong ngực cô đập thình thịch… Mãi đến ngày ấy, cô ngồi một mình trong phòng học, Lâm Trí Viễn đi vào.
Hắn mỉm cười dựa sát lại, cúi đầu hỏi cô “Lương Bích Hà?” Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, đỏ mặt.
Trên mặt hắn mang nụ cười ôn hòa, cúi người nhỏ giọng nói bên tai cô “Tối nay tự học buổi tối xong, tôi chờ cậu ở cây hoa quế bên cạnh tòa Tư Hiền được không?
Tôi có chuyện nói với cậụ” Trái tim cô đập thình thịch, nhưng vẫn khẽ gật đầụ Tối hôm đó tan giờ tự học buổi tối, Lâm Trí Viễn nhìn cô một cái rồi đi ra ngoài trước.
Cô căng thẳng đợi mãi đến khi bạn học đã đi gần hết mới chậm rãi đi tới nơi hắn nói.
Quả nhiên hắn đang chờ cô, thế nhưng gặp mặt lại không nói lời gì, chỉ đè cô lên vách tường, vén cao quần áo và áo ngực của cô, vùi thẳng đầu vào bộ ngực vừa mới phát dục của cô liếm mút… Con gái nào chịu được chuyện kinh hãi này, cô hoang mang lại lo sợ.
Trên nụ hoa vừa mới phát dục có đầu lưỡi ấm nóng ướt át của hắn đang liếm cắn, mút vào.
Cả người cô cứng đờ, mặc cho hắn hành động, chỉ sợ bất chợt có người tới.
“Lâm… Lâm Trí Viễn.” Nửa ngày sau cô mới lấy lại được giọng mình, bắt đầu đẩy hắn, kinh hoảng nói “Cậu đang làm gì thế?” Nam sinh ngẩng đầu, hô hấp có phần hỗn loạn, tay hắn vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bánh bao nhỏ vừa mới bắt đầu trổ mã của cô, vê nắn đầu ti của cô, vừa cười khẽ giọng nói “Tôi thích cậu, Lương Bích Hà.” Ấy vậy mà giờ khắc này cô chỉ cảm thấy hạnh phúc.
Hôm sau lên lớp, hắn không có gì khác thường, vẫn cười cười nói nói với nữ sinh bên cạnh.
Hắn cũng không nói chuyện với cô, chỉ mỉm cười với cô lúc ánh mắt vô tình chạm nhaụ Nhưng hắn sẽ thường xuyên gửi tin nhắn cho cô, bảo cô đến chỗ kia sau giờ tự học buổi tối.
Mỗi lần đều không nói gì, chỉ ở đó liếm ngực cô.
Có lúc hắn hô hấp nặng nề ôm cô thật chặt, một thứ đồ cứng rắn đè vào bụng dưới cô hơi đaụ Lúc đó cô còn chưa biết đó là cái gì.
Có một buổi tối, hắn liếm mút, vuốt ve nụ hoa nhỏ hồi lâu, bàn tay thò vào trong váy cô.
“Không được…” Cô nhỏ giọng cự tuyệt, đè tay hắn lại “Không được sờ mông…” Hắn đứng lên, đôi mắt sáng lấp lánh của hắn nhìn cô dưới đèn đường u tối, trên khuôn mặt tuấn tú mang vẻ tươi cười.
Hắn hít sâu vài hơi, rút tay ra, ánh mắt chân thành “Xin lỗi.” “Không sao.” Cô gái cúi đầu, trong lòng sợ hãi, sợ hắn tức giận.
“Chỗ này không được.” Hắn tiếp tục lẩm bẩm.
Cô gái gật gật đầụ Lúc đó không biết “chỗ này” mà hắn nói không phải là thuật lại “chỗ này” trong lời cô gái.
Sau đó hắn nhỏ giọng nói “Lương Bích Hà, cuối tuần này chúng ta đi xem phim đi.” Cô gật đầụ Lúc này cô cho rằng bọn họ yêu đương rồi.
Học sinh cấp ba yêu đương đều bắt đầu từ cùng nhau xem phim.
Nam sinh cô thích trở thành bạn trai của cô, cảm giác hạnh phúc khiến cô mê muội.
“Cậu không được nói cho người khác biết chuyện chúng ta làm.” Hắn cười nhẹ, dặn dò cô.
“Ừ ừm.” Cô ra sức gật đầu tỏ vẻ biết rồi.
Học sinh cấp ba không được phép yêu đương.
Chuyện xấu hổ hắn làm lại càng đáng sợ hơn, tuyệt đối không thể để người khác biết.
Thứ bảy cô