Chương 8
hắn banh mở một vị trí nào đó của mình, đang nhìn kỹ càng.
Hô hấp thô nặng của hắn phả vào giữa chân cô, khiến cả người cô run nhẹ.
Hình như ngón tay của hắn nhẹ nhàng đút vào.
Cô run lên một cái, nghe thấy hắn cười.
Sau đó cô cảm giác hắn nằm sấp trên người mình, hai chân cô bị ép quấn lấy eo hắn.
Hắn nhỏ giọng nói chuyện bên tai cô, giọng nói mang vẻ hài lòng, mừng rỡ như điên, còn có một chút điên cuồng không nói rõ được “Lương Bích Hà, tôi thấy được màng trinh của cậụ” Cô bắt đầu ra sức đẩy hắn.
Nhìn thấy thì nhìn thấy, còn phải nói cho cô làm gì… Người này thật đáng ghét.
“Cậu đi ra, đi ra.” Cô đẩy hắn.
Nam sinh áp chế cô thật chặt.
“Lương Bích Hà…” Hắn đè cô, trầm giọng gọi tên cô.
Cô cảm giác có mồ hôi trên khuôn mặt tuấn tú của hắn nhỏ giọt lên mặt cô.
Nóng thế sao?
“Cậu còn quá nhỏ.” Cô nghe thấy hắn lẩm bẩm bên tai “Lông còn chưa mọc đủ… Làm sao cậu lại nhỏ như vậy?” Cô nhỏ cô cũng chẳng biết làm sao.
Đi học sớm mà.
Cô nghĩ, nhỏ như vậy đã thi vào Trung học T, người ta còn khen cô thông minh đấy.
Hắn đè trên người cô hồi lâu, đột nhiên đứng dậy nói phải đi tắm.
Cô ngồi dậy, không rõ tại sao tự nhiên hắn đi.
Hắn nhễ nhại mồ hôi, dường như nóng không chịu nổi.
Hắn là bạn trai cô rồi đấy.
Cô nhìn bóng lưng hắn, cắn môi.
Hắn đã nhìn thấy chỗ bí mật nhất trên người cô, bọn họ chính là người thân mật nhất trên thế giới này.
Bởi vì cô thích hắn, cho dù biết như thế này là không đúng, cô vẫn bằng lòng làm.
Có lẽ đây chính là phấn đấu quên mình vì yêu chăng.
Hắn tắm rửa xong đi ra đã thay một bộ quần áo khác.
Hắn đứng ở xa xa, dường như không muốn tới gần cô.
Cô có phần hoang mang, cho rằng mình đã làm sai điều gì.
“Lương Bích Hà…” Hắn cười với cô từ xa “Buổi chiều chúng ta cứ học bài thôi.” “Ừm.” Cô gật đầu, vốn dĩ bọn họ hẹn học bài mà.
Cuối tuần lúc cô lại đến, hắn ôm lấy cô, hôn cô, kéo quần áo của cô ra liếm ngực cô, cô đều ngồi ngoan ngoãn.
“Tôi biết cậu là gì rồi.” Hắn xoa bóp vú nhỏ của cô, đột nhiên nhỏ giọng nói bên tai cô.
“Cái gì?” Cô không kịp phản ứng.
“Tôi tra cứu tư liệu, cậu là Bạch Hổ 1 trời sinh… còn là Một sợi chỉ Trời 2 .” “Cái gì cái gì?” Cô nghe không hiểụ Trên khuôn mặt anh tuấn của hắn mang nụ cười mỉm, trong mắt có cảm xúc mà cô không hiểu “Chính là phía dưới của cậu vốn dĩ sẽ không mọc lông cũng sẽ không trưởng thành…” “Không phải chứ?” Cô sợ tái mặt, vậy chẳng phải nói cô có bệnh sao?
“Cậu sợ cái gì.” Trên khuôn mặt anh tuấn của hắn đầy vẻ điên cuồng “Lương Bích Hà, bây giờ cậu đã trưởng thành rồi.” Rốt cuộc hắn đang nói cái gì, làm sao cô nghe không hiểu?
Lúc thì nói sẽ không trưởng thành, lúc thì nói đã trưởng thành… Hắn đẹp tựa thiên sứ, lại như ác ma nói khẽ bên tai cô “Trên mạng nói kiểu con gái như cậu cắm là sướng nhất.” Hắn nói cái gì vậy.
Cô giơ tay đập hắn một cái, đỏ bừng mặt, vùi đầu vào bả vai hắn.
“Chúng ta làm đi.” Hắn nói.
“Không.” Cô sợ.
Cô nhỏ như vậy, không thể cùng hắn làm cái này.
“Vậy cậu nằm xuống cho tôi nhìn lại.” Hô hấp của hắn có phần gấp gáp, tay vê nắn đầu ti nhỏ