⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên sau khi phát hiện Lâm Hàn trốn học đã nhắn tin hỏi cậu. Lúc đó cậu đang ở thư viện, đang mơ mơ màng màng là làm luận văn bèn lấy cớ chưa làm xong bài tập nên bùng học để trả lời cô.
Nhưng sau đó, cậu cũng chả còn tâm trạng mà làm luận văn nữa, cậu đeo cặp lên trở về ký túc xá. Trong phòng không có ai, sau khi đóng cửa lại, Lâm Hàn thả lỏng bản thân mà cởi hết quần áo, cởi truồng đi qua dọn dẹp bàn học của mình, sau đó mới lấy đồ đi tắm rửa.
Trên bàn học cậu có một lọ sữa chua vị xoài, không cần nghĩ cũng biết là Chung Hành để đó. Cậu cầm lọ sữa chua lên vặn nắp, uống một ngụm.
Dù sao thì cậu cũng rất thích uống sữa chua, nếu không có thì phải chịu chứ có thì ngu gì mà không uống. Chỉ là ngày đó Chung Hành sờ cậu một hồi, hai ngày sau cũng không thấy nói gì, mọi sinh hoạt lại trở về như lúc trước.
Anh làm như vậy khiến Lâm Hàn không yên tâm chút nào. Như có cảnh giác của loài mèo, lúc nào cũng phải dựng thẳng đuôi mà chờ đợi, không biết tương lai sẽ phát sinh ra chuyện gì.
Lâm Hàn đi đến tủ quần áo, mở ra nhìn ngó nghĩ xem hôm nay nên cái qυầи ɭóŧ nào. Nhớ đến ký ức đau buồn khi bị Chung Hành phát hiện ra bướm nhỏ, cậu quyết định chọn cái quần nào rộng rãi một chút.
…. Nhưng mà rộng thì chỉ có mỗi cái quần có họa tiết Cậu bé bọt biển kia thôi.
Lâm Hàn cầm cái quần lên, có chút ghét bỏ.
Cái này hẳn là do hôm trước tah đi mua đồ, tiện tay mua cho cậu đi. Nhưng cậu cũng chưa mặc nó bao giờ, bởi vì nó quá lòe loẹt lại còn trẻ con.
Cậu đang mải suy nghĩ đợi bao giờ có đợt khuyến mãi thì đi mua thêm mấy cái qυầи ɭóŧ thì khóa cửa lạch cạch một tiếng.
Lâm Hàn giật nảy mình, cậu nhớ là hôm nay Chung Hành và Giang Dĩ Hà đều có tiết, buổi tối ov cũng không về phòng mà, ai đang mở khóa vậy?
Không đợi cậu suy nghĩ cẩn thận, ov đang đeo tai nghe tiến vào.
Vì cơ thể khác người nên Lâm Hàn thường lựa lúc không có người mới tắm rửa, có thay quần áo cũng thay ở trên giường, nói chung là không dám lộ ra chút da thịt nào trước mặt người khác. Lần này tự dưng đụng phải Ôn Viễn khiến cậu có chút ngây người.
Nhưng rất nhanh, Lâm Hàn không biểu hiện gì mà gật đầu với hắn, coi như là chào hỏi. Sau đó, cậu cầm qυầи ɭóŧ đi nhanh vào phòng tắm.
Vốn Ôn Viễn đang đi đến phòng trọ bên ngoài rồi nhưng vì quên đồ nên mới vòng lại, hắn cũng không ngờ lại gặp Lâm Hàn ở trong phòng.
Thực ra bọn họ cũng không thân lắm, Ôn Viễn không thích ở ký túc xá, trong phòng này chắc hắn chỉ nói chuyện với Chung Hành mấy câu. Mà đối với kiểu người quái gở như Lâm Hàn, hắn lại càng không có hứng thú, mà hắn cũng chẳng hợp tính với Giang Dĩ Hà lắm, nên ân oán của hai người họ hắn hoàn toàn không quan tâm.
Thế nên, hắn cũng chẳng nói chuyện gì với Lâm Hàn cả.
Thế nhưng lúc nãy khi hắn đẩy cửa vào, hình như Lâm Hàn đang cầm qυầи ɭóŧ mà ngẩn người thì phải.
Ôn Viễn còn thấy rõ, đó là một cái qυầи ɭóŧ hình cậu bé bọt biển vàng chóe, vô cùng trẻ con.
Nhưng so với qυầи ɭóŧ, hắn càng nhìn rõ được thân hình bên trên của cậu. Khi Ôn Viễn bước vào, mái tóc đen hơi dài của Lâm Hàn đang vén sau tai, bên dưới là sống lưng duyên dáng mảnh khảnh, cái eo hơi lõm vào, đôi xương bướm xinh đẹp lại nhô ra.
Lúc Lâm Hàn giật mình mà quay người ra cửa, ngực cùng cái bụng nho nhỏ cũng lộ ra. Trước ngực cũng bình thường, chỉ là đầṳ ѵú tròn tròn màu hồng nhạt, làn da cậu rất trắng, nhìn vô cùng mượt mà.
Tâm tư Ôn Viễn nhộn nhạo một chút, nhanh chóng vất mấy suy nghĩ kia ra sau đầu. Hắn nhanh chóng lấy đồ vật mình cần đi, vừa đi vừa nghĩ xem đêm nay nên xem phim con heo nào để thủ dâʍ.
Lâm Hàn đứng dưới vòi hoa sen trong phòng tắm, lần này cửa phòng tắm đã bị cậu khóa trái lại. Thế nên cậu mới có thể yên tâm đứng trước gương, để cả thân mình trần trụi mà cầm khăn lông lau tóc.
Tóc cậu hơi dài, cậu định để cuối tuần rồi đi cắt. Tiệm cắt tóc gần trường vừa đắt lại vừa không hợp thời, chuyện này vẫn phải nhờ đến tah, hôm trước cô nàng vừa tìm được cho cậu một tiệm giá cả phải chăng mà cắt rất hợp thời, chỉ là có chút xa.
Màn hình điện thoại đặt trên giá phủ đầy hơi nước bỗng sáng lên, rung rung thông báo có cuộc gọi.
Lâm Hàn buông khăn lông xuống, không định nhận điện. Lâu lắm rồi cậu mới có cơ hội thả lòng như thế này nên chẳng muốn ai làm phiền. Nhưng khi nhìn thấy người gọi là Chung Hành, cậu vẫn cầm lên ấn nhận cuộc gọi.
“Alo? Tiều Lâm à?” giọng nói của Chung Hành mang theo ý cười, “Em đang ở ký túc xá sao?”
Lâm Hàn giơ tay lau đi hơi nước trên mặt gương, trả lời: “Ừ.”
“Em đang làm gì thế?”
“Đang tắm.”
“Ừ.” Cậu ngoan ngoãn trả lời những câu hỏi anh đặt ra khiến anh vô cùng vui vẻ. “Phía dưới có rửa sạch chưa?”
⬅ Trước Tiếp ➡