⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Hàn không ngờ anh lại hỏi đến chuyện này. Tuy rằng hiện tại trong phòng có mình cậu, nhưng cậu vẫn chột dạ mà vặn nhỏ âm lượng xuống. “Anh nói linh tinh cái gì đấy…. Không phải anh đang đi học sao?”
“Trốn rồi.” Sinh viên ba tốt Chung Hành nói bằng một giọng rất thản nhiên. “Bị người nhà gọi ra ngoài có chút việc, bây giờ ngồi đây chán quá, nên muốn gọi điện cho em.”
“…. Ừm.” Lâm Hàn cũng không có chuyện gì muốn nói với anh, cảm giác hơi nhàm chán. Mà đầu dây bên kia cũng vô cùng yên lặng, hẳn là Chung Hành cũng đang ở một mình.
Nhưng sau đó, Chung Hành vừa cười vừa nói một cậu long trời lở đất: “Lấy trứng rung của em ra đi, anh muốn nghe em dùng trứng rung chơi bướm nhỏ dâʍ đãиɠ.”
Lâm Hàn nháy mắt ngừng thở, một lát sau mới đáp lời: “Anh? Làm sao mà anh….”
“Đồ dùng cá nhân phải cất gọn gàng nha.” Chung Hành sâu xa nói, “Lần trước ban quản lý đi kiểm tra những đồ điện không được sử dụng trong phòng, mà em lại để trứng rung trong ngăn kéo, nên anh bèn thuận tay giấu đi cho em.”
“Màu trắng, lại mềm mại, đáng yêu đấy chứ.”
“Lúc đó còn không hiểu sao em lại có thứ đó…. Nhưng bây giờ thì anh hiểu rồi.”
Lỗ tai Lâm Hàn đỏ bừng lên, mà bên kia Chung Hành cũng không có ý định dừng lại, sau đó, anh dừng lại, bắt đầu dụ dỗ Lâm Hàn: “Mới tắm xong thì chắc em vẫn còn đang trong phòng tắm hả, vậy thì tự chơi trong phòng tắm được không?”
Lâm Hàn quấn khăn tắm quanh người, đi ra lấy tai nghe Bluetooth đeo vào, sau đó cậu mở ngăn kéo cuối cùng trong tủ, lấy trứng rung ra.
Kiểm tra thấy trứng rung vẫn còn pin, cậu mới quay lại phòng tắm. Khẽ dựa vào bức tường lạnh băng, cậu nhúng trứng rung vào nước bôi trơn cho nó.
“Tiểu Lâm đang làm gì rồi?”
Lâm Hàn nhắm mắt lại: “Đang…. Đang chuẩn bị dùng trứng rung tự sướng.”
“Nói nhiều lên nào, em đang trong tư thế nào?”
“Ưm, đang dựa vào tường, tường … có chút lạnh.”
“Mở nước ấm lên sẽ hết lạnh, đừng vội vàng, trước tiên thả lỏng thân thể ra, được chưa?”
Giọng nói sói già lại một lần nữa vang lên, trong lòng Lâm Hàn khẽ thở dài, mở vòi hoa sen ra, thân thể dựa vào tường, ánh mắt xa xăm.
“Anh muốn hôn em.” Đầu dây bên kia, Chung Hành dịu dàng nói: “Bắt đầu từ lỗ tai, trượt dần xuống ngực em. Sau đó ngậm lấy núʍ ѵú của em, chỗ đó sẽ chảy nước sao?”
Rõ ràng giọng nói của anh vô cùng bình thản nhã nhặn, thế nhưng nội dung lại làm người ta thấy ngượng không thôi. Lâm Hàn dựa vào tường, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
“Em dùng tay tự sờ núʍ ѵú của mình đi, sờ đến khi nào nó cương lên, vừa sưng vừa hồng, có phải em cũng đang muốn được đàn ông liếm cho không?”
Lâm Hàn cắn môi, ngón tay nghe lời anh mà nắm lấy một bên vú. Núʍ ѵú mềm mại hồng nhạt bị xoa nắn đến đứng thẳng lên, cả bầu vú trước ngực như sưng lên, đầṳ ѵú hồng nhạt chuyển thành đỏ, bị nước ấm tưới đến vô cùng xinh đẹp.
“Bây giờ sao rồi?”
Thanh âm Lâm Hàn lẫn với tiếng nước, cậu khó khăn nói: “Có chút trướng, hơi khó chịu.”
“À.” Chung Hành tỏ vẻ nhận ra chân tướng, “Dùng tay chơi không đủ, muốn anh mút đầṳ ѵú em sao?”
Lâm Hàn không để ý đến anh, vừa xấu hổ vừa buồn bực mà hừ lên một tiếng, bàn tay buông đầṳ ѵú ra, trượt xuống phía dưới.
“Được rồi, không thích thì không sờ nữa.” Chung Hành sâu xa nói: “Chúng ta làm từng bước một…. nào, nói cho anh biết, bướm nhỏ ướt chưa?”
Dường như bên kia Lâm Hàn đang thở hổn hển một chút, trả lời: “Chắc là có ướt, tôi vừa tắm xong, mới rửa sạch chỗ đó.”
“Ngoan quá, nói cho anh biết em rửa như thế nào?”
Lâm Hàn nắm lấy ©ôи ŧɧịŧ của mình, vừa tự an ủi vừa trả lời: “Còn như thế nào… rửa như bình thường thôi.”
Ngữ điệu có chút xù lông lên.
Chung Hành thay đổi dáng ngồi của mình, tiếp tục hỏi: “Ngón tay có chui vào không? Giống như lần trước ấy, phải tách mép môi ra thì mới có thể rửa bên trong được chứ? Bướm nhỏ của Tiểu Lâm nhỏ như vậy, mép môi bên ngoài cũng đầy đặn…”
Lâm Hàn: “Anh mà nói nữa là tôi ngắt điện thoại.”
Chung Hành nhanh chóng sửa miệng: “Nhét trứng rung vào chưa?”
Lâm Hàn trầm mặc một lát, mới nhỏ giọng nói: “… không vào được.”
“Tại sao?”
“Trứng rung to quá, không nhét vào được, chỉ có thể cọ ở bên ngoài thôi.”
Thật đáng yêu.
Hầu kết Chung Hành lên xuống hai lần, anh muốn hỏi cậu khi nói mấy lời này có đỏ mặt không, nhưng lại sợ cậu tức giận cúp điện thoại, nên đành nói nhỏ: “Trứng rung còn không ăn được thì sao ăn được thứ khác đây? Chẳng phải Tiểu Lâm rất nhiều nước sao, dùng nước bôi trơn hẳn là có thể nhét vào…”
“Ai nhiều nước…. ưm!”
Lâm Hàn đang định phản bác thì ngón tay cậu khẽ cọ vào lỗ niệu đạo đang chảy nước của mình mà khẽ rên lên một tiếng. Cậu dựa vào tường thở dốc, dưới vòi nước, lông mi cậu ướt đẫm, có cảm giác như làn da cậu càng sáng bóng lên.
Chung Hành vốn chỉ định cùng cậu chơi một, hiện tại lại nứиɠ đến chính mình không ngồi yên được. Nhưng lần này anh đến đây tham gia tiệc cưới của con của bạn của bố mình, tuy rằng sau khi chào hỏi có thể trốn trong một phòng trống của khách sạn, nhưng không thể rời khỏi bữa tiệc ngay được.
Anh che lại khe truyền âm của điện thoại, khẽ mắng thầm, sau đó đứng dậy đi vào toilet, hạ giọng nói: “Chỗ đó là chỗ nào? Em chạm vào nơi nào?”
Nhưng Lâm Hàn còn đang không thở nổi nên không trả lời anh được. Cậu cầm trứng rung đặt vào ©ôи ŧɧịŧ của mình, tốc độ rung của nó khiến côn ŧᏂịŧ cậu cũng rung lên theo. Kɧoáı ©ảʍ ồ ạt đánh vào dây thần kinh khiến nữ huyệt dưới thân hơi có rút lại. Dâʍ ŧᏂủy̠ men theo đùi mà chảy dài xuống sàn nhà.
⬅ Trước Tiếp ➡