“Nói đi, Tiểu Lâm.” Chung Hành cũng thở hổn hển mà nói: “Nói cho anh nghe xem nào.”
“Ưm… tôi, tôi đang dùng trứng rung…. A, chạm vào phía trước…. ưm… a… bắn…. muốn bắn…”
“Thật dâʍ đãиɠ nha, Tiểu Lâm, chờ em bắn tinh lên trứng rung, rồi lấy trứng rung nhét vào bướm nhỏ, lúc đó mới sướng.”
“Cái gì…a … ư…” Lâm Hàn dí gương mặt nóng bừng của mình vào tường, mái tóc ướt sũng dinh tung lung sau cổ, cậu bị kɧoáı ©ảʍ tra tấn đến môi cũng đỏ hồng, mơ mơ hồ hồ không nghĩ được gì. “Tôi muốn bắn, tay tê quá… a… ưm…”
Chung Hành cố ý dỗ cậu: “Chờ một chút được không? Chúng ta cùng nhau bắn?”
Lâm Hàn có chút không chờ được, cậu thở hổn hển, âm thanh mơ hồ như đang khóc nức nở: “Không muốn, mặc kệ anh, tôi muốn bắn.”
Lỗ niệu đạo mẫn cảm lập lòe ánh nước Lâm Hàn đem trứng rung đặt lên đỉnh qυყ đầυ, nháy mắt sống lưng cậu liền cứng đờ cong lên như có dòng điện chạy qua làm eo cậu như nhũn ra. Hai chân không đứng thẳng được nữa mà chậm rãi trượt ngồi xuống.
Chung Hành nghe thấy hô hấp cậu nặng trĩu, sau đó là tiếng thét chói tai đứt quãng, sau đó tiếng thét lại biến thành tiếng nức nở, cũng tiếng nước rào rào làm lòng anh ngứa muốn chết.
Anh vừa nghe âm thanh Lâm Hàn thủ dâʍ, ©ôи ŧɧịŧ dưới háng cũng cương đến đỏ lên, qυყ đầυ ướŧ áŧ, chẳng mấy chốc mà bắn tinh rồi nhưng Lâm Hàn vô tâm lại mặc kệ anh mà bắn trước.
Chung Hành khép nửa con mắt, nghĩ lại chuyện hôm trước anh đã sờ soạng cái bướm nhỏ xinh đẹp của Lâm Hàn ra sao, còn có cái eo mảnh khảnh cùng đôi chân xinh đẹp của cậu, cả ánh mắt mê ly khi đạt cao trào của cậu nữa, tất cả khiến anh muốn ngay lập tức mà ŧɧασ nát cậu.
Nhưng bây giờ Lâm Hàn không ở trước mặt anh, anh chỉ có thể khàn khàn giọng nói chuyện với Lâm Hàn: “Tiểu Lâm tàn nhẫn quá, bỏ mặc anh tự bắn trước, bướm dâʍ có chảy nhiều nước không?”
Sau khi lấy lại tinh thần, Lâm Hàn ngồi dựa vào tưởng, cậu khẽ co đôi chân bị nước ấm dội hồng lên của mình. Trứng rung dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của dâʍ ŧᏂủy̠ sừng sững mà đứng giữa hai chân cậu, thân hình nó ướt nhẹp không nói lên lời.
Mới bắn tinh xong nên thân thể vẫn còn vô cùng nhạy cảm, hai cánh môi huyệt sau cao trào còn đang mấp máy khép mở, còn không biết xấu hổ mà mút lấy trứng rung đã tạm dừng.
“Không biết, hình như rất nhiều nước… nhưng đều bị trôi đi rồi.”
Giọng nói của Lâm Hàn còn mang theo chút giọng mũi khiến người nghe cảm thấy cậu đang làm nũng.
Chung Hành tưởng tượng ra hình ảnh mình đang ŧɧασ cậu: “Thật sao? Vậy mau dùng bật trứng rung sang mức mạnh nhất, rồi ma sát hộŧ ɭε của em được không?”
Lâm Hàn không nói gì, nhưng Chung Hành nhạy bén nghe được âm thanh ong ong của trứng rung truyền tới từ bên kia, anh khẽ cười.
“Tiểu Lâm ngoan quá, chờ anh về sẽ hôn em.”
Câu nói này anh nói khá nhỏ, mà Lâm Hàn bên kia đang ngơ ngác đem trứng rung ấn vào âm đế của mình, bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức run tay làm trứng rung rơi xuống sàn, nước bắn tung tóe.
Cậu hít sâu mấy hơi, không nghe rõ Chung Hành nói gì, cậu hỏi: “Anh mới nói gì thế?”
“…. Không có gì.” Chung Hành cũng có chút ngoài ý muốn, anh tự động coi như câu kia không tồn tại, nói tiếp: “Tiếp tục đi, mau làm em sướng điên lên nào.”
Lâm Hàn mặc kệ anh, tự mình cầm trứng rung điều chỉnh sang mức thấp nhất rồi ấn lên dâʍ huyệt của mình. Thịt non bên ngoài bị trứng rung làm con run lên, âm đế sướng đến run rẩy.
“Cảm giác như thế nào? Nói cho anh biết.”
“Ưm… Thật, nóng quá, bên dưới nóng quá… a… ư…. Nước nhiều quá, thật nhiều nước…. ức… ư… trong tay toàn là….”
“So với lúc anh sờ em còn nhiều nước hơn sao?”
“Không biết nữa… ư…”
“Tiểu Lâm dâʍ đãиɠ quá đi, phía dưới nhiều nước quá, bên này anh còn có thể nghe thấy tiếng nước của em.”
“Nói dối, đó là… ưm… a… đó là nước….”
“Đúng vậy.” Chung Hành cố ý trêu cậu, “Là nước.”
Lâm Hàn không nói nữa, giận dỗi mà đem trứng rung văn lên mức cao hơn, kết quả làm cho cả thân mình nhún ra, hai cái chân xinh đẹp xoắn chặt vào nhau, cả người thở dốc dồn dập.
“Không, không được…. á…. Không được rồi!... Ưm a…. nóng, nóng quá…. Muốn, muốn… ư… ưm…”
“Muốn cao trào sao?”
Kɧoáı ©ảʍ so với lúc bắn tinh còn mãnh liệt hơn, hai mép môi bị lửa tình thiêu đốt đến đỏ hồng run rẩy. Sâu trong dâʍ huyệt phun ra một cỗ dâʍ ŧᏂủy̠ nóng bỏng, cả thân cậu đạt đến cao trào mà không biết gì nữa.
“A a ---“ Lâm Hàn thất thần thở phì phò, chính cậu cũng không còn nghe thấy gì nữa. Trứng rung đang cầm trên tay cũng rơi xuống, tai nghe Bluetooth cũng bị cậu cọ rơi từ lúc nào, khiến cậu không biết Chung Hành đang nói gì.
Cậu nằm trên đất một lúc, vươn ngón tay vẫn đang run rẩy nhặt trứng rung lên rồi tắt đi. Cậu nhanh chóng lau người sạch sẽ xong mới cầm lấy điện thoại.
Thế mà Chung Hành vẫn không cúp máy, anh nghe được tiếng động bên Lâm Hàn nói: “Vừa rồi bị sao thế?”
“Tai nghe bị rơi.” Hiện tại toàn thân Lâm Hàn đều bủn rủn, cậu không còn sức mà nói chuyện nữa: “Không biết có hỏng không nữa…. thôi, vừa lúc tôi cũng muốn đổi sang loại khác.”
Chung Hành nghe cậu nói có chút hụt hơi, anh áp lại tiếng thở của mình, nói: “Tiểu Lâm, gọi anh một tiếng đi.”
“Hả?” Lâm Hàn có chút nghi hoặc, nhưng sau đó cậu vẫn cầm di động ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Chung Hành.”
Giọng nói sau khi đạt cao trào vừa mệt mỏi vừa thỏa mãn của cậu như cắt đứt sợi dây trong lòng anh, côn ŧᏂịŧ trong tay anh khẽ nãy lên một chút, sau đó bắn ra vài cỗ tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt.
“Lâm Hàn…” Chung Hành kêu tên cậu, “Được rồi, buổi tối em nhớ ngủ sớm một chút, mai anh sẽ về. Em thích tai nghe của hãng nào, mai anh mua cho em.”
“Không cần.” Lâm Hàn nói, “Cũng không trách anh được.”
Chung Hành còn muốn nói thêm, nhưng cậu đã dứt khoát tắt máy.
Nhìn điện thoại bị ngắt đột ngột, Chung Hành cũng không tức giận. Anh rửa sạch tay, mở điện thoại xem các loại tai nghe, vừa lúc thấy một nhãn hiệu tai nghe nổi tiếng mới cho ra mắt một đôi tai nghe tình nhân ở trang đầu.
Một trắng một đen, nhìn rất đẹp.
Chung Hành vui vẻ mà ấn thêm vào giỏ hàng. Sau khi lấy lại tinh thần anh lại cảm thấy mình thật buồn cười, nhưng sau khi nhìn đi nhìn lại, anh vẫn quyết định ấn mua.
Chỉ cần không nói ra, chắc Lâm Hàn cũng không nhận ra chuyện này đâu nhỉ?