Lâm Hàn mệt lử người ra khỏi phòng tắm.
Cậu cất trứng rung về chỗ cũ, mặc một bộ đồ ngủ, vẫn là một cái áo rộng thùng thình và một cái quần đùi. Tay chân trắng như tuyết của cậu lộ ra ngoài, những dấu ửng hồng vì tìиɧ ɖu͙© vẫn chưa tiêu hết.
Di động cũng bị cậu ném lên giường, cậu cắm máy sấy tóc, ngây ngốc mà ngồi ong ong sấy mái tóc hơi dài.
Cậu khẽ nhìn về phía giường của Chung Hành, nghĩ thầm: Cái đồ điều hòa biếи ŧɦái.
Trong lòng chửi rủa Chung Hành một hồi, Lâm Hàn mới miễn cưỡng hết giận, tắt máy sấy đi.
Sau đó cậu ra ban công phơi quần áo, cửa phòng ký túc xá bỗng cạch cạch hai cái rồi mở ra, Giang Dĩ Hà vừa nói chuyện với bạn vừa đi vào.
Lâm Hàn chả buồn nhìn hắn một cái, sau khi phơi xong thì lên giường mình trồng nấm luôn.
Giang Dĩ Hà đi ngang qua người cậu, bị mùi hương ngọt ngào làm nhíu nhíu mày.
Hắn vẫn luôn không biết Lâm Hàn dùng loại dầu gội hay sữa tắm gì mà thơm như vậy, lúc nào tắm xong cũng có một mùi hương ngọt ngào trầm ấm vây quanh. Ngọt nhưng không gắt, làm người ta thèm thuồng không thôi.
Như một cô gái nhỏ, mỗi ngày đều thơm lừng.
Thẳng nam cứng như thép – Giang Dĩ Hà đưa ra nhận xét.
Nhưng chờ đến khi Giang Dĩ Hà vào phòng tắm vẫn còn hơi nước mịt mờ, vẻ mặt Giang Dĩ Hà rất vi diệu.
Có lẽ Lâm Hàn đã quên mở ô thoáng ra, nên trong phòng tắm ngoại trừ mùi sữa tắm của cậu, còn có một mùi tanh nhàn nhạt mà thằng con trai nào cũng quen thuộc.
Nhìn thì nghiêm túc đứng đắn, hóa ra lại nhân lúc không có ai mà thủ dâʍ trong phòng tắm à?
Ngẫm lại hai cái đùi trắng nõn vừa đi qua mặt mình, Giang Dĩ Hà bắt đầu không nhịn được mà suy nghĩ miên man…
Mặt trắng như vậy, chân lại nhỏ nhắn, đã thế còn….
Mẹ kiếp! Mình đang nghĩ cái mẹ gì vậy?
Giang Dĩ Hà cởϊ áσ phông ra, mở vòi nước xối lên mặt mình.
Thực ra ban đầu Lâm Hàn cũng không quái gở như vậy. Lúc mới khai giảng cậu vô cùng yên lặng, chỉ xinh đẹp ngồi ở một góc, nhìn rụt rè như một chú mèo nhỏ.
Giang Dĩ Hà thừa nhận bản thân là một người thích cái đẹp, nhìn cậu xinh đẹp như vậy liền chủ động đến bắt chuyện với cậu. Khi hắn đến bắt chuyện với cậu, Lâm Hàn vô cùng ngạc nhiên, sau đó là hắn hỏi gì cậu đáp nấy, nói chuyện vô cùng cẩn thận làm Giang Dĩ Hà cũng không nói chuyện thô tục như nói với đám con trai kia.
Nhìn cậu như vậy, Giang Dĩ Hà có lòng muốn bảo vệ cậu, đã vậy cậu còn lùn hơn hắn một chút, nhiều lúc thuận tay ôm lấy cũng rất thoải mái.
Nhưng sau đó lại có người trêu chọc, hỏi Giang Dĩ Hà: “Ê, nhìn thằng Lâm Hàn kia như thằng gay ấy. Ông ngày nào cũng tiếp xúc với nó gần như vậy, cẩn thận nó có ý gì với ông đấy.”
Giang Dĩ Hà lại hoàn toàn không cảm thấy thế, vì Lâm Hàn không bao giờ chủ động tiếp xúc thân mật với hắn. Hai người nói chuyện cũng rất bình thường.
Chỉ là hắn không hiểu, tại sao ngày đó Lâm Hàn lại bắt đầu trốn tránh hắn.
Từ nhỏ đến giờ, Giang Dĩ Hà luôn muốn gió được gió, muốn mưa được mưa nên Lâm Hàn tự dưng lại né hắn làm hắn không hiểu được. Nhưng hắn lại ngại mất mặt mà không dám đi hỏi thẳng. Thế là dần dần, hai người trở thành mối quan hệ nhìn nhau là ngứa mắt như bây giờ.
Không biết vết thương trên đùi cậu ta đã tốt hơn chưa?
Giang Dĩ Hà tâm phiền ý loạn, tắm xong liền mở cửa ô thoáng, sau đó đi ra bàn cầm di động lên. Trong nhóm chung, Chung Hành đã nhắn rằng đêm nay anh sẽ không về phòng.
Sau đó anh lại nhắn cho Giang Dĩ Hà một câu: [Ông giúp tôi kiểm tra vết thương trên đùi Tiểu Lâm đi.]
Tên đầu sỏ gây tội Giang Dĩ Hà: ….
Trong lòng hắn nghĩ bị thương nặng lắm đâu mà vẽ chuyện thế, còn mắng Chung Hành giống hệt gà mẹ chăm con ý. Nhưng hắn cũng cảm thấy là lạ, một người ngoài nóng trong lạnh như Chung Hành, cho dù ngoài mặt anh quan tâm đến bất cứ ai, nhưng sự quan tâm thật lòng này lại vô cùng kì lạ. Sao anh lại quan tâm đến Lâm Hàn như vậy?
Tuy rằng trong lòng rất khó hiểu, nhưng Giang Dĩ Hà vẫn đi sang giường Lâm Hàn, gọi một tiếng: “Lâm Hàn, ngủ chưa?”
Lâm Hàn trong giường khẽ động, kéo màn giường ra một chút, ánh mắt đề phòng nhìn Giang Dĩ Hà bên ngoài: “Làm gì?”