Giang Dĩ Hà giơ điện thoại lên: “Trưởng phòng ký túc có lệnh, bảo tao ra kiểm tra vết thương của mày.”
Lâm Hàn còn tưởng có chuyện quan trọng lắm, nghe vậy định kéo màn lại: “Không sao, ổn rồi.”
Nhưng tay cậu lại bị Giang Dĩ Hà ngăn lại, không thể động đậy được: “Au — Giang Dĩ Hà, mày làm cái gì thế?”
“Trưởng phòng ký túc đã bảo tao xem, tao phải xem mới được.” Giang Dĩ Hà ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Muốn để giáo viên biết à, phòng ký túc thân thương, phải sống chung hòa thuận, không phải sao?”
Hắn nhìn môi Lâm Hàn đang giật giật, hình như đang mắng hắn là thằng điên thì phải.
Cuối cùng, Lâm Hàn cũng không xoay chuyển được hắn, xụ mặt ngồi ra mép giường. Hai chân lắc qua lắc lại, mang sắc thái khiêu khích: “Đấy mày xem đi.”
Giang Dĩ Hà liếc mắt nhìn cậu một cái, không thèm chấp nhặt với cậu.
Hắn nắm lấy mắt cá chân của Lâm Hàn, làn da trong tay thật mềm mại, như thể xương cốt cũng rất mềm yếu, làm hắn cũng không dám dùng nhiều sức mà chỉ nắm lấy nhẹ nhàng.
Giang Dĩ Hà giật mình, mặc kệ Lâm Hàn đang giãy dụa mà nắm lấy cẳng chân cậu.
Vết thương trên làn da trắng trẻo của cậu nhìn qua đã tốt lên nhiều, qua hai ngày nữa chắc sẽ lành hẳn, nói chung là không cần lo lắng. Nhưng Lâm Hàn lại có chút vừa thẹn vừa giận, hai tay chống ở mép giường, muốn đem chân rút về: “Giang Dĩ Hà, mày mau buông ra.”
Ban đầu Giang Dĩ Hà chỉ định trêu chọc cậu một chút rồi buông tay ra, nhưng sau khi nghe giọng nói khó chịu của Lâm Hàn, tay hắn lại dùng sức một chút. “Ây chà, Lâm Hàn này, tao là đang quan tâm mày mày hiểu không, chứ cũng không phải nợ mày tiền! Lúc trước tao gửi tiền qua cho mày mày cũng không thèm, mày có bỏ chặn tao không thì bảo?”
Lâm Hàn vô cảm nói: “Không!”
GDH: “Đìu mía, mày bỏ chặn tao, tao mới bỏ tay.”
Lâm Hàn không hiểu nổi. “Mày đang là học sinh tiểu học đấy à? Sao nói chuyện ngu si thế?”
“Bạn học Lâm Hàn này, kỳ thị học sinh tiểu học là không tốt!” Giang Dĩ Hà nhìn cổ chân trong tay đã bị nắm đến đỏ lên, không hiểu sao tim lại đập nhanh hơn, hắn nhanh chóng xoay mặt đi. “Không thì mày nói xem, tao chọc mày lúc nào, cho tao xin lỗi được chưa?”
Giang Dĩ Hà có thể nói được câu này là đã rất hiếm có rồi. Hắn là một tên tính thiếu gia nói một là một hai là hai, chẳng bao giờ hạ thấp mình với ai. Lời này của hắn thể hiện chính hắn cũng có chút thẹn, tự mình bưng thang ra mong Lâm Hàn xuống bậc thang cùng mình.
Chỉ là Lâm Hàn không nể mặt hắn chút nào, đùi dùng sức hơn muốn rút về: “Mày không chọc tao, tao nhìn mày ngứa mắt nên chặn mày, được chưa? Buông ra!”
Giang Dĩ Hà cười lạnh một tiếng, không những không buông tay mà còn tức lên. Hắn cầm chân Lâm Hàn lôi cậu ra khỏi giường khiến Lâm Hàn mất thăng bằng nhào về phía trước. Giang Dĩ Hà ôm chặt eo cậu xuống giường.
“… Ơ đù mé.”
Thân thể Lâm Hàn chợt cứng lên, cậu có ảo giác như mình vừa rơi vào lòng Giang Dĩ Hà: “Mày bị điên à?”
Cậu nhận ra mình không bị ngã xuống đất thì bắt đầu giãy giụa, Giang Dĩ Hà lại không chịu thả cậu xuống mà ấn chặt cậu vào trong lòng. Hắn còn giơ tay ra đánh mông cậu một phát: “Đừng lộn xộn.”
Chát một tiếng, cả hai người đều ngay lập tức yên lặng.
Lâm Hàn đang khϊếp sợ vì bị hắn đánh mông. Mà Giang Dĩ Hà lại có chút ngây người, không hiểu sao mình lại đánh mông cậu.
Nhưng không ngờ nhìn Lâm Hàn gầy như thế mà mông lại rất có thịt, hai cánh mông rất mẩy, thịt no đủ đẫy đà.
Giang Dĩ Hà còn muốn đánh thêm một cái nữa, nhưng Lâm Hàn đã gào lên: “Con mẹ mày bị điên đấy à? Bỏ tao xuống thằng điên này.”
Dù sao cũng lỡ đánh rồi, Giang Dĩ Hà đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng. Hắn lại một lần nữa giơ cao tay đánh lên mông cậu phát nữa: “Tao cứ đánh đấy, mày định làm gì tao?”
Lâm Hàn bị hắn làm cho tức chết, thân thể giãy giụa loạn nên, cậu hận không thể tát cho Giang Dĩ Hà một phát: “Mẹ mày nữa…”
Cậu giãy dụa quá mạnh làm Giang Dĩ Hà suýt nữa cũng không giữ được cậu. Hắn đành dùng sức hơn ấn chặt Lâm Hàn lại.
Đồng thời tay hắn cũng từ cánh mông mượt mà của cậu trượt xuống, đi vào giữa hai chân Lâm Hàn.
Toàn thân Lâm Hàn ngay lập tức căng cứng, hai chân theo bản năng mà co rút lại, kẹp lấy ngón tay của Giang Dĩ Hà.
Giang Dĩ Hà cách một lớp quần chạm vào đùi non mềm mại của cậu, mà đầu ngón tay hắn…. Đầu ngón tay hắn lại chạm vào một nơi càng mềm mại hơn, nơi tinh tế ấy đang theo bản năng mà co rút lại, dường như đang mút lấy ngón tay của hắn từng chút từng chút một.
Sắc mặt Lâm Hàn trắng bệch, đầu óc không suy nghĩ được gì, cậu chỉ nhìn Giang Dĩ Hà hơi ngước mắt lên, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm cười cười: “Lâm Hàn, đây là cái gì nhỉ?”