Lâm Hàn theo bản năng mà trốn sau lưng Chung Hành, lại nghe được Ôn Viễn “ô” một tiếng, hắn im lặng hai giây mới nghi hoặc hỏi: “Đây là…?”
Chung Hành ở giữa hoàn toàn chặn lại tầm mắt của hắn, vẻ mặt vô cùng từ nhiên mà nói: “À, Tiểu Lâm có chút không thoải mái nên bảo tôi xem hộ cậu ấy thôi. Sao ông tự dưng ông lại về phòng thế?”
Ôn Viễn nhàn nhạt nói: “Tôi về nộp bản đánh giá ấy mà.”
Hắn cất đồ xong, lại đi ra cửa. Lúc đến cửa, hắn bỗng quay đầu lại hỏi Lâm Hàn: “Lâm Hàn, tối qua cậu trở về không gặp chuyện gì chứ?”
Lâm Hàn nói: “Không, khá tốt.”
Ôn Viễn không nói gì nữa, hắn đóng cửa phòng lại rồi đi.
Trong phòng, Chung Hành xoay người sờ sờ lên mái tóc của Lâm Hàn, cười cười hỏi cậu: “Đúng rồi, sao tối qua Ôn Viễn lại gặp được em vậy?”
Trong đầu Lâm Hàn hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng, một lúc sau cậu mới trả lời: “Vô tình gặp nhau thôi, cậu ta cũng uống rượu với bạn ở quán bar kia.”
“Thế à.” Chung Hành nhẹ nhàng nói, “Hôm qua lúc cậu ta gửi ảnh chụp em lên nhóm, anh còn tưởng hai người hẹn nhau ra ngoài chơi đấy.”
Lâm Hàn không hiểu trong đầu anh đang nghĩ cái gì. “Ông nghĩ cái gì vậy hả? Sao tôi lại ra ngoài chơi với cậu ta chứ?”
Chung Hành nhìn cậu cười cười, “Ừ, đúng vậy, vậy Tiểu Lâm ra ngoài chơi với anh được không?”
“Không được.” Lâm Hàn đẩy anh ra, “Tôi còn phải làm power point thuyết trình đợt này, ông đừng có làm phiền tôi.”
Chung Hành bỗng lấy một cái đệm mềm từ đâu đó ra, đặt lên ghế sau đó mới để Lâm Hàn ngồi xuống. “Anh sai rồi, anh không nên quấy rầy bệ hạ xử lý chính sự, quấy loạn triều chính, thật là hổ thẹn với giang sơn xã tắc mà…”
Lâm Hàn: “Cút ngay!”
Cậu thực sự bật cười vì câu nói kia của Chung Hành, anh thấy vậy liền thò qua hôn lên môi cậu một chút, nói: “Được rồi, anh đi ra ngoài một chút, có việc gì em cứ gọi điện cho anh biết chưa?”
Thuốc Chung Hành mua rất hiệu quả, đến chiều người Lâm Hàn đã nhẹ đi rất nhiều.
Khi cậu hoàn thành bài thuyết trình xong, mới nhìn thấy Tần Hiểu nhắn một đống tin cho cậu.
[Daddy à, cậu thực sự là daddy của tớ đấy.]
[Chuyện tối qua thật là đáng sợ mà. A a a, cảm ơn cậu vô cùng luôn, ngồi yên đấy tớ dập đầu với cậu để bày tỏ lòng thành này.]
[Tớ thề là sẽ không bao giờ nhận lời mời của đám kia ra ngoài uống rịu nữa huhu.]
…..
[À đúng rồi, có một chị khóa trên muốn xin wechat của cậu đấy, cậu muốn cho không?]
Lâm Hàn sau khi đọc xong đống tin nhắn, chỉ trả lời hai câu.
[Cậu biết vậy là tốt rồi.]
[Không cho.]
Thấy cậu không vui, Tần Hiểu cũng không miễn cưỡng khuyên bảo gì, ngược lại còn nói.
[Thôi được, tối nay tớ sẽ mua cơm cho cậu để cảm ơn, muốn ăn gì thì chọn đê.]
Thật ra Lâm Hàn cũng không cần bữa cơm này, thế nhưng nếu cậu từ chối, chỉ sợ Tần Hiểu sẽ bất an lo lắng mà nghĩ lung tung, thế nên cậu nhắn cô là chọn món gì cũng được.
Vì vậy Tần Hiểu mua cho cậu một phần Mc Donald cùng một bó hoa.
Lâm Hàn nhận đồ từ shipper, ôm bó hoa về phòng, tức giận gọi điện thoại cho Tần Hiểu.
“Cậu chọn cái gì thế hả?”
Tần Hiểu đầu dây bên kia vô cùng oan uổng. “Tớ đây là cảm ơn cậu biết chưa? Còn tặng cậu bó hoa đẹp như vậy. Sao hả, cậu không thích sao???”
Lâm Hàn có chút cạn lời. “Tớ cần hoa làm cái gì?”
Nhưng cậu cũng không thể quăng hoa đi được, chỉ đành mang hoa về phòng rồi đặt lên trên cửa sổ.
Hình như Chung Hành vướng chuyện gì ở bên ngoài, đến tối cũng chưa thấy trở về.
Lâm Hàn trong phòng tắm nỗ lực tẩy rửa chính mình. Cậu nhắm mắt lại đứng trong dòng nước ấm áp, nhẹ nhàng vạch bướm nhỏ đang sưng lên của mình ra rửa sạch. Sau đó lại chống cái trán của mình lên bức tường lạnh băng.
Giữa hai chân đã sạch rồi, nhưng cậu vẫn không thoải mái.
Hình ảnh mình bị tách hai chân ra rồi thừa nhận từng cú đâm mạnh bạo dâʍ ɭσạи kia vẫn còn đầy trong trí óc, kɧoáı ©ảʍ xa lạ cùng sự khủng hoảng vì mất khống chế kia như thể sự dâʍ đãиɠ ẩn sau trong cơ thể cậu đang bị đào ra từng chút một, từng chút từng chút mà hiện ra trước mặt người đàn ông kia.
Cậu thay một bộ quần áo sạch sẽ khác, cả người đầy hơi nước, mệt mỏi dựa vào cửa sổ khảy mấy đóa hoa kia.
Không thể không thừa nhận, mấy đóa hoa này khá xinh đẹp.
Lâm Hàn đứng tại chỗ mà ngây người, cửa ký túc xá phía sau bị đẩy ra rầm một tiếng, có vẻ người kia đang vô cùng tức giận.
Trong tay cậu vẫn đang vuốt ve một đóa hướng dương xinh đẹp, dưới ánh sáng đèn phản chiếu lên ngón tay nhìn vô cùng kiều diễm, cậu kinh ngạc quay đầu lại.
Giang Dĩ Hà chống tay ở cửa, nhìn chằm chằm cậu một lúc, sau đó lại nhìn quanh phòng kí túc.
“Chỉ có một mình mày à? Chung Hành đâu?”
“Không có ở đây, mày tìm cậu ấy à?”
Giang Dĩ Hà cười lạnh: “Tao không tìm cậu ta, tao tìm mày cơ.”
Sau đó hắn nhìn thấy bó hoa trên cười sổ, ngữ khí chua chua nói: “Cậu ta mua cho mày sao? Nhìn quê thế, xấu vãi.”
Lâm Hàn khó hiểu, nói: “Mua cái gì mà mua? Đây là Tần Hiểu mua.”
“À, là Tần Hiểu.” Giang Dĩ Hà sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng sửa lời. “Thật ra cũng không xấu lắm….”
Lâm Hàn ngắt lời hắn: “Rốt cục là mày tìm tao làm gì?”
Cằm Giang Dĩ Hà hơi rụt lại một chút, gương mặt hắn vốn đã đẹp trai sáng lạn, nay lại có chút lạnh lùng, lời nói cũng mang theo hơi lạnh: “Chung Hành có thể, sao tao lại không được?”
Hắn tiến về phía Lâm Hàn, có vóc người cao to nên hắn dễ dàng vây Lâm Hàn vào góc tường. “Mày có thể để cho cậu ta cᏂị©Ꮒ, thế sao lại không để tao cᏂị©Ꮒ?”
Trong nháy mắt, đầu óc Lâm Hàn trống rỗng, cậu vươn tay đẩy hắn ra. “Mày nói tinh tinh cái gì đấy? Cút mau.”
Giang Dĩ Hà không nhúc nhích, giọng nói bực tức: “Mày vẫn còn tức giận sao? Tao xin lỗi được chưa? Sao hả? Cậu ta cᏂị©Ꮒ mày sướng lắm à? Hay cậu ta cho mày cái gì? Tao đều có thể cho mày hết…”
Lâm Hàn ngẩng đầu nhìn hắn, mái tóc đen dài vẫn còn hơi ẩm ướt, khóe mắt cậu hồng nhạt, ngũ quan xinh đẹp vừa xấu hổ vừa buồn bực mà trở lên vô cùng sinh động, đôi mắt sáng ngời, trong mắt chỉ có một mình Giang Dĩ Hà.
Giang Dĩ Hà hô hấp hơi dừng lại, càng dựa vào gần cậu hơn. “Tao thật không hiểu nổi mày mà.”
Lâm Hàn nghĩ, chắc tao hiểu nổi mày ha?
Cuối cùng, cậu rũ mắt xuống, muốn kết thúc tình thế giằng co này: “Được rồi.”
“…. Hả? Gì cơ?”
“Chẳng phải mày muốn….” Lâm Hàn dừng lại một chút, bỏ qua từ kia rồi mới nói: “Có thể, mày chọn thời điểm đi.”
Nói xong cậu định xoay người đi, lại bị Giang Dĩ Hà kéo lại, vùi đầu trên vai cậu làm cậu đứng không vững. “Lại làm sao nữa?”
“Vậy Chung Hành đâu?” Giang Dĩ Hà không chịu buông câu ra, “Cậu ta thì sao?”
Lâm Hàn nghiêng đầu liếc hắn một cái, đuôi mắt vô cùng xinh đẹp nhưng ánh mắt lại có chút lạnh lùng. “Tùy mấy người, hai người tụi mày tự mình phân chia ngày đi.”
Giang Dĩ Hà hoàn toàn ngơ ngẩn.
Chờ đến khi Lâm Hàn dùng sức đẩy hắn ra, hắn mới phẫn nộ mà đi theo cậu: “Ý mày là sao? Mày… mày muốn tao chia sẻ mày với một đứa khác á? Không bao giờ nhá! Lâm Hàn, tao….”
Thế nhưng hắn lại nhìn thấy ánh mắt của Lâm Hàn hiện lên bốn chữ “Không làm thì cút”.
“Được thôi.” Giang Dĩ Hà miễn cưỡng kìm lại sự tức giận của mình, cười cười một cách cổ quái. “Đến lúc đó bị ŧɧασ sưng lên cũng đừng tìm tao mà khóc biết chưa, cɧó ©áϊ nhỏ dâʍ đãиɠ.”
Sau đó hắn mở điện thoại lên, chìa cho Lâm Hàn nhìn hình ảnh một khách sạn. “Cho mày ba ngày, đến lúc đó rửa sạch rồi dạng chân ra cho tao ŧɧασ biết chưa.”
Lâm Hàn nghiêng nghiêng đầu, hương thơm ngọt ngào trên người cậu như bao bọc lấy toàn thân Giang Dĩ Hà, sau đó mới nói: “Được.”
Chờ đến khi cậu về bàn học của mình ngồi, Giang Dĩ Hà mới cứng đờ mà đi vào phòng tắm.
Chỉ mới ngửi thấy mùi hương trên người Lâm Hàn…. Hắn đã cương lên rồi.
Chương 16: “Hai người các cậu tự mình chia ngày đi.”