Lòng bàn tay ướt dính khẽ vuốt ve côn ŧᏂịŧ, ngón tay hắn đè lên lỗ niệu đạo bóp bóp vài cái làm Lâm Hàn khóc lên mà bắn tinh ra tiếp.
“Mày nhìn đi, đúng là bé dâʍ đãиɠ mà.” Giang Dĩ Hà cố ý xòe bàn tay dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠ ra trước mặt Lâm Hàn, “Đều là của mày đấy, chỗ này, chỗ này, sao mà lắm nước thế?”
Ánh mắt Lâm Hàn mê mang, cậu dựa vào bàn thở dốc một hồi mới miễn cưỡng tình táo lại. Cậu khẽ quay mặt đi lại bị Giang Dĩ Hà bôi tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng dâʍ ŧᏂủy̠ lên mặt, nhìn dâʍ đãиɠ vô cùng.
“Đừng trốn, tao còn chưa xong đâu.”
Toàn thân Lâm Hàn bủn rủn, chỉ có thể trơ mắt để Giang Dĩ Hà lật úp người mình lại. Hai chân cậu bị hắn đẩy cao lên khiến vòng eo cậu sụp xuống, làm hai cánh mông no đủ nâng cao lên.
“A… Giang Dĩ Hà, Giang Dĩ Hà! Mày muốn làm gì…. Ư mày không thể….”
“Không thể cái gì?” Giang Dĩ Hà thuận tay đánh mông cậu một cái, nhìn cánh mông mềm mại khẽ run lên hiện một dấu tay trên đó. “Không thể ŧɧασ mày sao?”
Lâm Hàn: “Giang Dĩ Hà!!”
Âm cuối cậu cao lên, rõ ràng đang rất tức giận.
Giang Dĩ Hà cũng không định vội vàng như vậy. Muốn cᏂị©Ꮒ cũng phải cᏂị©Ꮒ ở khách sạn, mà trước đấy phải dẫn người đi hẹn hò mới được. Nhưng bây giờ hắn cũng đang cứng đến không chịu được, nên hắn cúi xuống hôn lên vành tai của Lâm Hàn: “Dùng chân thôi, không đi vào, ngoan.”
Lâm Hàn không nhìn thấy, chỉ nghe tiếng vải vóc cọ vào nhau, sau đó một vật vừa cứng vừa nóng cọ vào mông cậu, trượt từ kẽ mông xuống bên dưới, qυყ đầυ to lớn cọ vào hυyệŧ đầy nước, cọ cọ mấy cái liền dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠.
“Nhiều nước quá nha, dâʍ quá đấy em gái Lâm.”
Giang Dĩ Hà cố tình trêu chọc cậu, tay hắn giữ chặt eo cậu không cho cậu né tránh, ©ôи ŧɧịŧ khẽ cọ lên hoa môi sưng đỏ.
Lâm Hàn bị hắn cọ đến toàn thân tê dại, ưm lên một tiếng kêu lên: “Mày, mày bảo không đi vào cơ mà.”
Giang Dĩ Hà cũng đang nhịn đến khó chịu: “Đừng nói nữa, mày còn nói tao ŧɧασ mày thật bây giờ.”
Côи ŧɧịŧ thô dài của hắn dán lên hoa huyệt ướt đẫm của cậu, cắm vào giữa hai chân cậu, bị thịt đùi non mịn kẹp lấy mà hít sâu một hơi.
Lâm Hàn mới sấy tóc xong bây giờ tóc lại bị mồ hôi thấm ướt sẫm mà dính ở cổ, xương bướm xinh đẹp nhô lên, cái eo mảnh khảnh bị nhìn không sót một chỗ nào.
Giang Dĩ Hà nhìn đến đỏ mắt, hắn phải nhịn lắm mới không cúi đầu hôn lên thân cậu, tay siết càng chặt ©ôи ŧɧịŧ bắt đầu cọ xát đùi non cùng hoa môi.
Vòng eo đưa đẩy, ©ôи ŧɧịŧ thô dài màu đỏ đậm ở giữa đôi chân trắng muốt mà ra vào, nước dâʍ còn xót lại bị cọ đến lép nhép.
Nữ huyệt Lâm Hàn vừa mới cao trào hai lần, bây giờ khe huyệt lại bị ©ôи ŧɧịŧ cọ xát khiến bên trong không kiềm được mà run rẩy, dâʍ ŧᏂủy̠ cũng bắt đầu chảy ra nhiều hơn.
“Lại chảy nước?” giọng nói Giang Dĩ Hà khàn khàn mang theo âm thở dốc, “Sao em gái lại nhiều nước thế hả… ưm, cái miệng nhỏ bên dưới hút thật chặt.”
Lâm Hàn một hai lần bị hắn gọi là em gái mà tức điên, thế nhưng giữa hai chân cậu lại tê dại, làm cậu chỉ có thể nằm trên bàn, cố gắng nuốt xuống tiếng rêи ɾỉ của mình.
Giang Dĩ Hà cọ cậu một lúc lâu, tốc độ rút ra thọc vào càng lúc càng nhanh. Đến khi thịt non của Lâm Hàn bị hắn cọ đến sưng đỏ cả lên, hắn bỗng thở mạnh một tiếng, qυყ đầυ nóng rực hơi chen mở hai cánh hoa môi, chọc vào hộŧ ɭε đang sưng đỏ.
“A….a… ưm… chỗ đó…. Đừng bắn vào…! Mẹ nó… mày…. Ư…. A… thằng điên này…”
“Chậm.” Giang Dĩ Hà một tay vớt cậu lên khỏi mặt bàn, qυყ đầυ mạnh mẽ nghiền qua âm đế, những dòng điện kịch liệt chạy thẳng lên sống lưng của Lâm Hàn khiến mắt cậu trắng dã.
Lâm Hàn hé miệng, nhưng kêu không ra tiếng. Sau một trận quay cuồng, ngón tay Giang Dĩ Hà cắm vào miệng của cậu, ngón tay vẫn dính dâʍ ŧᏂủy̠ cuốn lấy đầu lưỡi khiến nước bọt của cậu không ngừng chảy ra từ khóe miệng.
Ngay sau đó cả người cậu đều cuộn tròn, ©ôи ŧɧịŧ của Giang Dĩ Hà cọ lên hυyệŧ của cậu mấy cái rồi bắn một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng lên dâʍ huyệt của Lâm Hàn, nóng bỏng khiến Lâm Hàn muốn né đi nhưng hắn lại nhanh tay giữ cậu lại.
Giang Dĩ Hà bắn một lúc mới ngừng lại, hạ thân Lâm Hàn đã tê mỏi đến không còn cảm giác gì. Cậu bị đặt lại lên bàn mà thở hổn hển.
Hai chân cậu vô lực mà dạng rộng, dâʍ huyệt giữa hai chân đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng trong cùng dâʍ ŧᏂủy̠ men theo đùi mà chảy xuống, ngay cả trên mông cũng đầy dâʍ ɖị©ɧ.
“Em gái ngoan.” Giang Dĩ Hà khàn giọng nói, ôm lấy cậu, nhân cơ hội khẽ cắn lên cổ cậu một cái. “Đáng yêu quá.”
Lâm Hàn chớp chớp mắt, nhìn trần nhà, sau một lúc mới nói: “Thằng điên, cút đi.”