Sáng hôm sau khi Lâm Hàn tỉnh dậy, giữa hai chân cậu vẫn còn sưng tấy. Cậu mắt nhắm mắt mở đưa tay tắt đồng hồ báo thức đi, môi huyệt sưng đỏ cọ vào mép qυầи ɭóŧ làm cậu đau đến không nhịn được mà cuộn người lại, trong lòng không ngừng chửi rủa Giang Dĩ Hà.
Có lẽ là nghe thấy tiếng động bên giường cậu, Giang Dĩ Hà gọi cậu một tiếng: “Này Lâm Hàn, ngủ dậy chưa?”
Lâm Hàn ló đầu đầu ra, mang theo vẻ mặt ngái ngủ mà khó chịu nói: “Làm gì?”
“À, tao,” Giang Dĩ Hà khụ một tiếng, đôi mắt nhìn lên bàn học của cậu: “Tao có mua đồ ăn sáng cho mày đó, mày xuống ăn đi.”
Trong đầu Lâm Hàn hiện ra dấu hỏi to đùng, cảm giác cứ như cáo đến nhà gà chúc tết vậy, không có tí ý tốt nào.
Cậu cảnh giác hỏi: “Mày? Mày mua đồ ăn sáng cho tao làm gì?”
Giang Dĩ Hà có chút thẹn quá hóa giận: “Tao làm sao? Hiếm khi hầu hạ mày một tí, cũng có bỏ độc đâu, mày nhanh rời giường rồi ăn đi.”
Lâm Hàn đúng là cũng hơi đói bụng, khép nửa con mắt mà chui xuống giường đi rửa mặt. Một lúc sau cậu mới tinh thần sảng khoái đi ra, nhìn thấy bữa sáng trên bàn.
Hai cái bánh bao, một quả trứng gà còn có một cái bánh trứng gà phình phình, tất cả đều được mua ở căn tin.
Giang Dĩ Hà ngồi bên kia nói: “Buổi sáng cũng chỉ có mấy cái này, không mua được món gì ngon. Buổi tối mày rảnh không? Tao đi đặt trước….”
Lâm Hàn ngắt lời hắn: “Tao không ăn hết nhiều thế, cái bánh trứng gà này mày cầm đi ăn đi.”
Giang Dĩ Hà tỏ vẻ không cần thiết: “Ăn không hết thì vứt, dù sao mấy cái này cũng chả tốn mấy đồng.”
Lâm Hàn không thể có tiếng nói chung với cái tên thiếu gia không dính khói lửa phàm trần này, cậu đành lấy di động ra: “Tính đi, tổng cộng bao nhiêu tiền, tao chuyển trả mày.”
Giang Dĩ Hà cũng không thể hiểu nổi, trong lòng nghĩ, có một phần đồ ăn sáng mà cũng phải chuyển trả tiền thì quá không nể mặt hắn mà. Nhưng sau đó hắn nhanh chóng nghĩ lại, nói: “Không cần phiền thế đâu, mày bỏ chặn wechat của tao đi là được rồi. Đổi qua cái đó đi.”
Lâm Hàn ngẩng đầu nhìn hắn một lúc, rốt cục cũng đành phải cúi đầu bỏ chặn Giang Dĩ Hà, cậu nhanh chóng sửa lại biệt danh cho hắn thành…
Biếи ŧɦái số 2.
Mà “Biếи ŧɦái số 2” hồn nhiên không biết gì, tâm tình vui vẻ vì được bỏ chặn, sau khi Lâm Hàn thúc giục mới thu hồi tiền chuyển khoản hôm trước.
Lâm Hàn cắn một miếng bánh bao, Giang Dĩ Hà vẫn nhớ ý định tối nay của mình, nói: “Tối nay mày không có tiết đúng không? Tao đưa mày ra ngoài chơi, có một nhà hàng mới khai trương ăn ngon lắm.”
Lâm Hàn: ….
Cậu thực sự nghi ngờ não của Giang Dĩ Hà hoàn toàn không có nếp nhăn!
“Khoan đã, Giang Dĩ Hà.” Cậu nuốt miếng bánh bao xuống, hỏi lại: “Ý mày là sao?”
“Ý là sao là sao?” Giang Dĩ Hà khó hiểu: “Tao đưa bạn gái tao ra ngoài chơi là chuyện bình thường mà.”
Lâm Hàn: “Cái đéo gì? Con mẹ mày chứ ai là bạn gái mày?”
Không ngờ Giang Dĩ Hà còn khó chịu hơn cậu, vẻ mặt như bị lừa tình lên án; “Ngủ cũng ngủ rồi, mày đây là muốn xuống giường là trở mặt không nhận người à? Lâm Hàn, tao không phải là loại con trai tùy tiện thích ngủ thì ngủ nhé. Những chuyện trước đây coi như xí xóa, mày ở cùng tao đi, tao sẽ không bạc đãi mày…”
Mới sáng ngày ra mà Lâm Hàn đã bị hắn chọc đến phát điên, cậu nắm lấy tay Giang Dĩ Hà, đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm hắn: “Giang Dĩ Hà, mày quá coi trọng tao rồi đấy.”
“Chỗ này, chỗ này, cả chỗ này nữa...” Cậu túm tay Giang Dĩ Hà chỉ vào yết hầu mình, cùng bờ ngực không có gì, chỉ cả xuống bụng dưới mình, “Cái gì con trai có thì tao cũng có, ô kê? Chỉ có mỗi cái kia…. Nhưng mà bác sĩ đã nói, bộ phận kia của tao không phát triển đầy đủ, không thể sinh con được, mày hiểu chưa? Nên là tao đéo phải con gái, cũng đéo phải bạn gái mày…. Mẹ mày chứ, mày sờ loạn cái gì, cút ra.”
Giang Dĩ Hà nhướng mày, tay dùng sức túm Lâm Hàn ngồi lên người mình, một tay ngăn câu giãy giụa, tay kia sờ soạng cả người cậu một lần: “Mới sáng ra đã lôi kéo tay đàn ông sờ khắp người mình, mày cố ý đúng không? Sao rồi, đêm qua chỗ này thế nào rồi? Đau không?”
Tay hắn sờ về phía giữa hai chân Lâm Hàn làm cậu giật mình, Lâm Hàn theo phản xạ mà kẹp hai chân lại, tức giận nói: “Sưng rồi được chưa! Đừng chạm vào tao!”
“Được rồi! Không chạm vào.” Giang Dĩ Hà vô cùng tự nhiên mà cọ lên mặt cậu một chút, bàn tay hắn bình thản đặt lên bụng cậu, lười biếng hỏi: “Haizz, không thể sinh được sao? Vậy sau này tao không dùng bαo ©αo sυ được không?”
Lâm Hàn: “Mày không hiểu vừa nãy tao nói gì à?”
Giang Dĩ Hà cười nhạo một tiếng: “Không hiểu chỗ nào? Tối hôm qua tao rất hiểu chỗ này luôn.”
Hắn vừa nói, hai tay liền ôm chặt eo Lâm Hàn như muốn giấu cậu vào lòng. “Tao hứa sẽ đối xử tốt với mày mà, với cả tao sẽ không đem chuyện này đi nói với người khác.”