“… Không phải! Tao bảo là,” Lâm Hàn thở hổn hển: “Tao bào là, không cần thiết, nói chuyện với mày thật là…. Buông tao ra, tao bảo tao sẽ không ở cùng mày.”
Giang Dĩ Hà trầm mặc một lúc, âm thanh lạnh đi, “Tại sao chứ? Mày không thích tao sao?”
Lâm Hàn thật sự muốn cho hắn một lọ thuốc tẩy tẩy sạch não đi. Cậu thở dài một hơi, đang nghĩ xem nên nói với Giang Dĩ Hà như thế nào cho hắn hiểu thì cửa phòng lạch cạch mở ra.
“Tiểu Lâm. Em mau ra….”
Tiếng cười nói của Chung Hành bỗng nhiên im bặt.
Huyệt thái dương của Lâm Hàn như muốn nứt ra, cậu thực sự sắp phát điên rồi. Cậu giơ tay muốn đẩy Giang Dĩ Hà ra, nhưng lại bị hắn ôm chặt hơn.
“Tiểu Lâm.”
Cửa bị đóng lại, trên mặt Chung Hành lúc nào cũng có ý cười, anh nhìn Lâm Hàn vẫn đang ngồi trên đùi Giang Dĩ Hà: “Mới sáng ngày ra, hai người đang làm cái gì vậy?”
Lâm Hàn rốt cuộc không nhịn được mà huých vào bụng Giang Dĩ Hà, nhân lúc hắn kêu đau mà đứng dậy. Cậu tức đến mức tai đỏ lên, xoay người lấy cặp sách định ra ngoài.
“Khoan đã Tiểu Lâm.” Chung Hành ngăn cậu lại trước cửa, nhẹ giọng hỏi: “Giải thích cho anh nghe xem, chuyện gì đang xảy ra vậy”
“Sao cậu ấy phải giải thích với ông?” Giang Dĩ Hà cố gắng nhịn cơn đau lại, ánh mắt hoài nghi mà nhìn Chung Hành: “Lâm Hàn, mày nói rõ đi, hai người có quan hệ gì?”
Lâm Hàn:…
Cậu muốn đâm đầu vào tường chết quách đi cho xong.
“Sáng sớm anh vội vàng trở về đây là muốn gặp em một chút, vậy mà em định lạnh lùng với anh vậy sao?” Chung Hành cười nói, lại liếc về phía đằng sau Lâm Hàn: “Haizz, anh còn mua cho em một phần đồ ăn sáng, nhưng có vẻ là không cần nữa rồi.”
Giang Dĩ Hà kêu lên một tiếng: “Tao nói mà, bảo sao cứ cảm thấy sai sai. Lâm Hàn, mày với trưởng phòng ký túc yêu nhau chứ gì, lại còn giấu không nói cho anh em biết, xấu tính quá đấy.”
Chung Hành nhạy bén nói: “Yêu nhau?”
Lâm Hàn: “Im hết mồm đi có được không?”
Giang Dĩ Hà ngồi trên ghế cười lạnh, Chung Hành nhìn Lâm Hàn từ trên xuống dưới, sau đó nâng tay khoác lên vai cậu, “Tiểu Lâm, nói rõ ràng đi.”
“Nói cái gì?”
“Còn nói cái gì nữa?” Chung Hành nói bằng giọng vô cùng hiển nhiên, “Nói em đang yêu đương với ai chứ gì nữa”
Lâm Hàn hoài nghi bạn cùng phòng của cậu đều bị đập đầu vào cửa hết rồi.
Cậu tránh tay Chung Hành, chạy nhanh ra khỏi cửa phòng ngủ.
Chung Hành cũng không cản cậu nữa.
Anh nhìn cửa phòng bị đóng rầm một tiếng, bình tĩnh đi qua khóa trái cửa lại, sau đó xoay người, giọng nói bình thản nhìn vào mắt Giang Dĩ Hà: “Anh Giang, nói chuyện chứ?”
Giang Dĩ Hà duỗi dài chân lên bàn, quăng di động lên, “Nói chuyện gì đây, trưởng phòng ký túc? Nói chuyện ông đã sớm thích Lâm Hàn à, hay nói chuyện ông đã biết bí mật của cậu ấy…”
Chung Hành không tỏ vẻ gì, anh đoán có lẽ Giang Dĩ Hà đã biết chuyện về cơ thể đặc biệt của Lâm Hàn rồi, hơn nữa còn rất có thể là biết từ tối qua.
Anh có chút phiền muộn, cảm giác như bé cưng đáng yêu mình đang bảo vệ bị người khác chạm vào, nhưng trên mặt lại vô cùng bình tĩnh nở nụ cười. “Cũng không sớm lắm.”
Nhìn ánh mắt nặng nề của Giang Dĩ Hà, Chung Hành tiếp tục nói: “Chỉ sớm hơn ông chút thôi.”
[Tiểu kịch trường]
Chung Hành: Chuyện này ấy mà, người đàn ông đầu tiên của Tiểu Lâm là tôi, mà cậu ấy cũng chính là người đàn ông đầu tiên tôi yêu. Thế nên tất nhiên tôi là “chồng” cả.
Giang Dĩ Hà: Ông đừng có mà vớ vẩn.
Ôn Viễn – kinh nghiệm đầy mình: …. Tôi còn chưa lên sàn đâu.
Lâm Hàn hiếm khi trốn tịt ở bên ngoài đến gần 10 giờ.
Thư viện cũng đã đóng cửa, cậu ôm cặp sách bị đuổi ra ngoài, trong lòng có cả trăm vạn lần không tình nguyện trở về, nhưng lại không còn nơi nào để đi nữa hết.
Tần Hiểu đang tự học trên lầu, lúc biết hôm nay cậu ở thư viện thì có gửi tin nhắn WeChat bảo cậu đợi cô cùng đi chung, Lâm Hàn cầm điện thoại di động lặng lẽ chờ đợi bên cạnh dòng người đang đổ ra khỏi thư viện.
Cậu cụp mắt xuống, sườn mặt xinh đẹp được ánh đèn phác họa, mái tóc đen bị gió thổi khẽ phất phơ, một cô nữ sinh đỏ mặt bước đến xin WeChat trong tiếng hò reo của vài người bạn sau lưng.
Lâm Hàn bị hoảng sợ, đang nghĩ xem nên từ chối thế nào thì phía sau chợt có người bước tới choàng lấy vai cậu đè xuống.
Mùi nước hoa quen thuộc khiến cậu nhẹ nhàng thở phào: “Hiểu Hiểu?”
“Này.” Khuôn mặt xinh đẹp của sinh viên trường luật danh tiếng của Tần Hiểu lộ ra, cô vừa nhìn thấy nữ sinh kia đã lập tức hiểu ra, “Có phải tớ nên tránh đi một lát không?
"Không cần đâu." Lâm Hàn nắm lấy cô, đoạn xoay người nói với nữ sinh nọ, "Thật ngại quá, tôi..."
Không biết cậu bị gì mà đầu óc chập mạch thốt ra một câu: “Tôi không phải độc thân.”
Nữ sinh thất vọng quay người bỏ đi, Tần Hiểu lại vểnh tai lên: "Cậu thoát khỏi danh sách người độc thân khi nào thế? Nam hay nữ! Còn chả thèm nói cho tớ hay luôn, Lâm Hàn, cậu quá trời quá đất rồi?"