⬅ Trước Tiếp ➡

cãi, trò chơi Vua được chọn với hơn một nửa số phiếu bầụ Ôn Thư từng chơi trò này trước đây.
Mọi người cùng bốc thẻ, trong đó một người rút được thẻ Vua có thể chỉ định ngẫu nhiên hai số, giao nhiệm vụ cho họ.
Nếu họ không làm được hoặc không muốn làm, sẽ bị phạt uống rượụ Đây là một trò chơi nhỏ kinh điển trên bàn nhậu, nhưng mức độ thoáng của trò này có thể tùy thuộc vào người bốc được lá bài Vua.
Vòng đầu tiên, Ôn Thư bốc được lá số chín, còn Giang Nhất Hoài bốc được lá Vua.
“Em là số mấy?
Giang Nhất Hoài quay đầu hỏi cô.
Trước mặt người ngoài, Giang Nhất Hoài luôn không ngần ngại thể hiện tình yêu của mình, để củng cố vững chắc hình tượng “trai thẳng” của anh ta.
Lúc này Ôn Thư cũng không bận tâm việc Giang Nhất Hoài lợi dụng cô làm công cụ.
Dù sao so với âm mưu nhắm vào tử cung cô, những tính toán này cũng là chuyện nhỏ.
Ôn Thư khẽ cong ngón tay ra hiệu số chín, lập tức có người kêu than thảm thiết vì bị “phát cẩu lương”.
Ôn Thư nhếch môi cười, ánh mắt vô tình lướt qua Lục Tễ đang ngồi đối diện.
Anh đang nhìn về phía cô, lông mày nhíu chặt không biết đang nghĩ gì.
“Vậy thì số một cõng số ba đi một vòng đi.” Giang Nhất Hoài nói.
“Em là số ba, ai là số một?” Tề Ngạn giơ cao lá bài trong tay, lớn tiếng hỏi.
Nhất thời không ai trả lời.
Người ngồi cạnh Lục Tễ nhìn quanh, rồi ghé đầu nhìn vào lá bài trong tay Lục Tễ, ngạc nhiên kêu lên “Số một ở đây này ” Lúc này Lục Tễ mới hoàn hồn, bị người ta đẩy đứng dậy.
Tề Ngạn thấy Lục Tễ đứng lên, lập tức vui vẻ tươi cười áp sát lại, một cánh tay rất tự nhiên khoác lên vai Lục Tễ, cả người lập tức kề sát lại.
“Woa, ban đầu em còn lo số một sẽ không cõng nổi em chứ, không ngờ lại là anh Lục đẹp trai ” Tề Ngạn vừa nói vừa đưa tay véo cơ bắp trên cánh tay Lục Tễ, nhưng bị Lục Tễ nhíu mày tránh đi.
“Cơ bắp săn chắc thật đấy, hay là anh bế công chúa cho em đi.” Tề Ngạn nháy mắt với Lục Tễ.
Lục Tễ không thèm để ý đến cậu ta.
Anh cúi người cầm ly rượu trên bàn uống cạn rồi nói “Xin lỗi, tôi không thích tiếp xúc thân thể với người không thân thiết.
Tôi xin chịu phạt uống rượụ” Thấy Lục Tễ từ chối thẳng thừng như vậy, Tề Ngạn đảo mắt một vòng, liếc nhanh về phía Giang Nhất Hoài.
Ôn Thư nhanh chóng hiểu ra.
Giang Nhất Hoài đưa Lục Tễ đến đây có lẽ là muốn Tề Ngạn giúp anh ta thăm dò Lục Tễ.
Giang Nhất Hoài và Lục Tễ quá thân thiết, một khi đã mở lời thăm dò mà không thành công, e rằng ngay cả tình bạn cũng không giữ được.
Vì vậy, để Tề Ngạn – người không thân thiết với Lục Tễ – ra mặt thăm dò là lựa chọn tốt nhất.
Mấy ván tiếp theo không ai trong số họ bốc được bài.
Mọi người chơi càng lúc càng “thoáng”, thậm chí có cặp đôi còn được yêu cầu hôn nhau giữa đám đông.
Đến một ván nữa, Tề Ngạn bốc được lá Vua.
Ôn Thư quay đầu nhìn Giang Nhất Hoài, quả nhiên anh ta đang lén lút giơ ngón tay ra hiệu một con số.
Tề Ngạn lướt mắt qua người anh ta, rồi đứng dậy.
“Để em nghĩ xem nên chọn số mấy đây?” Tề Ngạn vừa nói vừa đi về phía Lục Tễ.
Đột nhiên, cậu ta vươn tay giật lấy lá bài trong tay Lục Tễ “Vậy thì số bảy


⬅ Trước Tiếp ➡