⬅ Trước Tiếp ➡

phải nam thần trong giới gay hay không, nhưng dưới góc nhìn của một người phụ nữ, điều kiện ngoại hình của Lục Tễ tuyệt đối rất xuất sắc.
Anh cao một mét tám mươi bảy, vai rộng chân dài, cơ bắp săn chắc, ngoại hình lại càng không có gì để chê.
Lông mày rậm, mắt sâu, sống mũi thẳng tắp, không chỉ đẹp mà còn rất thu hút.
Không biết có phải cảm nhận được ánh nhìn của Ôn Thư hay không, đột nhiên Lục Tễ trở mình lại.
Tư thế thay đổi khiến chiếc quần dính sát vào đùi, vật thể lớn kinh người dưới háng lờ mờ hiện rõ hình dáng.
Ôn Thư nhìn mà giật mình.
Vật đó vẫn chưa cương cứng mà đã to đến thế sao?
Hai năm quen Giang Nhất Hoài, những lần tiếp xúc thân mật giữa họ rất hiếm hoi, chứ đừng nói đến chuyện “gần gũi” thật sự.
Lần duy nhất vượt giới hạn là năm ngoái.
Ôn Thư chuẩn bị bất ngờ sinh nhật cho Giang Nhất Hoài, cô lén mua nội y gợi cảm mặc vào người rồi trốn trong tủ quần áo trong phòng anh.
Ban đầu cô định lợi dụng lúc Giang Nhất Hoài về thay đồ sẽ nhảy ra tạo bất ngờ.
Nhưng không ngờ đợi mãi mà chẳng thấy ai mở cửa.
Ngược lại, trong phòng lại vọng ra những tiếng rên rỉ đầy gợi cảm.
Ôn Thư rón rén đẩy hé cánh tủ quần áo, nhìn thấy Giang Nhất Hoài chưa kịp cởi cả áo khoác ngoài đã vội vàng cởi quần, lôi vật dưới háng ra, điên cuồng thủ dâm theo một đoạn video trên điện thoại.
Lúc đó Ôn Thư không biết đó là gì, giờ nghĩ lại, hồi đó Giang Nhất Hoài thường xuyên đi đánh bóng với Lục Tễ, có lẽ đoạn video anh ta xem chính là cảnh Lục Tễ chơi bóng được quay lại.
Ánh mắt Ôn Thư vô thức rơi vào cự vật lớn dưới háng Lục Tễ, rồi lại nhớ đến cái đó của Giang Nhất Hoài ngày hôm ấy.
Sao cô lại có cảm giác khi Lục Tễ chưa cương cứng đã lớn hơn hẳn so với lúc Giang Nhất Hoài cương cứng rồi nhỉ?
Sáng hôm sau, Ôn Thư không có tiết nên cô nán lại trên giường thêm một lúc.
Khi cô bước ra ngoài, Giang Nhất Hoài đã đi học từ sớm, trong phòng khách chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc nặng nề.
Nắng sớm trải dài trên ban công.
Lục Tễ đang cởi trần tập chống đẩy, có vẻ anh đã tập được một lúc vì trên người đã lấm tấm mồ hôi.
Thấy Ôn Thư ra, Lục Tễ chống tay đứng dậy, với lấy chiếc áo phông cộc tay vắt trên ghế sofa mặc vào.
“Xin lỗi, tôi tưởng em cũng đã đi học rồi.” Lục Tễ nói.
Ôn Thư gật đầu, ánh mắt lướt qua cơ bụng săn chắc của Lục Tễ “Không sao.” Dù sao, mối liên hệ duy nhất giữa cô và Lục Tễ là Giang Nhất Hoài.
Ngoài ra, những gì họ nói với nhau có lẽ chưa đến mười câu, hoàn toàn là những người xa lạ.
“Lát nữa tôi có tiết, đi vệ sinh đây.” Ôn Thư khẽ nói.
Lúc này, Lục Tễ đã mặc áo xong.
Ánh mắt anh dừng lại trên cô gái đang đứng trong phòng khách.
Có lẽ do lúc ngủ đã lăn qua lăn lại khiến cúc áo bị bung, cổ áo của Ôn Thư mở rộng, để lộ một mảng lớn làn da trắng nõn.
Bên dưới xương quai xanh thẳng tắp, uyển chuyển là hai bầu ngực căng tròn.
Hơi thở của Lục Tễ chợt nghẹn lại, anh khó xử quay mặt đi.
Khi quay lại, Ôn Thư đã vào phòng vệ sinh.
Chưa kịp thở phào, anh chợt nghĩ ra điều gì đó, vội vàng xông thẳng vào phòng vệ sinh.
Cánh cửa phòng vệ sinh bị kéo mạnh.
Tay Ôn Thư vẫn


⬅ Trước Tiếp ➡