⬅ Trước Tiếp ➡

nhàng.
Đầu ngón tay Ôn Thư khẽ run lên, nhưng cô vẫn giữ chặt lấy.
Hơi thở của Lục Tễ như ngừng lại trong giây lát.
Anh không ngờ Ôn Thư lại trực tiếp nắm lấy cánh tay mình, những ngón tay mềm mại, hơi lạnh lẽo đang siết chặt anh.
Ngay lúc đó, Lục Tễ gần như không thể kiểm soát được suy nghĩ.
Anh tự tưởng tượng bàn tay này đang nắm lấy một vật gì đó hình trụ khác, đó hẳn sẽ là một cảnh tượng khiến máu nóng dồn lên.
“Đi thôi.” Thấy Lục Tễ vẫn đứng yên, Ôn Thư nhẹ giọng nhắc nhở.
Lục Tễ giật mình hoàn hồn lại, nhận ra mình vừa tưởng tượng ra những thứ dơ bẩn gì, nhất thời cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Người anh em thân thiết nhất của anh đang nằm ngay bên cạnh, vậy mà anh lại dám tưởng tượng đến cảnh bạn gái của người đó dùng tay giúp mình… Thật thấp hèn.
Lục Tễ, từ bao giờ mày lại trở thành một kẻ thấp kém đến thế này.
Thế nhưng, những lời tự mắng chửi ấy lại chẳng thể xua đi những ý nghĩ dơ bẩn trong Lục Tễ.
Tay Ôn Thư vẫn đang vịn lấy cánh tay anh, anh có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cơ thể cô, cùng với mùi hương hoa quyến rũ vừa ngửi thấy sáng nay.
Ham muốn ngày càng mạnh mẽ trỗi dậy trong người, Lục Tễ đành phải bước nhanh hơn, thầm cầu nguyện phản ứng dưới thân sẽ không bị Ôn Thư phát hiện.
Bản năng tình dục của anh vốn mãnh liệt hơn người thường, nhưng anh cũng không phải là con thú hoang động dục bất cứ lúc nào.
Thông thường, sau khi tự giải tỏa vào buổi sáng, mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều, nhưng hôm nay anh đã “giải quyết” hai lần rồi, vậy mà khi bị những ngón tay mềm mại của Ôn Thư chạm vào, anh vẫn không thể kiểm soát được mà cương cứng lên.
Từ phòng ngủ ra đến phòng khách chỉ vài bước chân, nhưng Lục Tễ lại cảm thấy như đã đi cả vạn năm.
Vật giữa háng anh cứng đến phát đau, bị lớp vải quần bó chặt, từng đợt đau nhói cứ thế truyền đến.
“Anh thấy không khỏe ở đâu à?” Nhận thấy Lục Tễ nhíu chặt mày, Ôn Thư lễ phép hỏi.
Lục Tễ lại như bị dọa, giật mình quay đầu nhìn cô đầy ngạc nhiên.
Chân anh lảo đảo, kéo theo cô ngã thẳng xuống ghế sofa.
Hai người lập tức đổ ập vào nhau, Ôn Thư bị Lục Tễ đè dưới thân.
Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phả vào má cô, mang đến cảm giác tê dại như có dòng điện chạy qua.
Một vật cứng, thô to đang đè sát vào eo cô.
Ôn Thư đương nhiên biết đó là gì, từ lúc Lục Tễ cương cứng lên, ánh mắt cô chưa từng rời khỏi chỗ đó.
Hơn nữa, hôm nay Lục Tễ lại mặc một chiếc quần thể thao màu xám.
Phòng khách tối om, chỉ có chút ánh sáng lọt ra từ phòng ngủ của Giang Nhất Hoài.
Chính cái không gian mờ ảo ấy càng làm tăng thêm bầu không khí mờ ám.
Ôn Thư ngước nhìn Lục Tễ đang chống tay trên người mình.
Ánh mắt sắc bén thường ngày của anh giờ dịu lại trong bóng tối, đồng tử đen sâu hun hút, ẩn chứa dục vọng cuộn trào như sóng lớn.
Trong không khí, chỉ còn lại tiếng hai trái tim đập thình thịch, mạnh mẽ, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
“Anh có cần tôi giúp không?” Giọng Ôn Thư vang lên trong màn đêm, bình thản như thể hỏi đã ăn sáng chưa.
Ngay lập tức, hơi thở của Lục Tễ trở nên dồn dập.
Dù trong bóng tối mịt mùng, vẫn có thể thấy khóe mắt anh đỏ bừng vì


⬅ Trước Tiếp ➡