Chương 17
bà, “Mẹ, cha sao rồi?” Hắn nhìn thoáng qua trong phòng bệnh, rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai mẫu thân, cũng không nên tiếng an ủi bà, người phụ nữ bên cạnh nhìn với vẻ khinh thường.
“Sao rồi là sao, muốn ông ta chết sớm hơn một chút, các người sẽ chiếm lấy toàn bộ gia sản nhà họ Ôn, đắc ý sao, có tôi ở đây, các người đừng có nằm mơ.” Người phụ nữ lớn tiếng nói xong, gương mặt được chăm sóc tốt mấy vẫn có chút nếp nhăn của tuổi tác.
“Bác gái… Bác nói nhỏ một chút, đây là bệnh viện.” Ôn Vũ Nhiên chỉ thản nhiên nói một câu, người phụ nữ định nói gì đó, cuối cùng chỉ có thể im lặng.
Ôn Vũ Nhiên ôm lấy bả vai mẹ mình, đây chính là nhà hắn, một người đàn ông hai vợ, hai đứa con trai, mỗi ngày đều vì gia sản mà đấu đá với nhau, cho nên, hắn mới không nói cho Tử Lạc biết thân phận của hắn, hắn sợ việc của gia đình sẽ làm thương tổn đến cô.
Sợ cô sẽ trở thành người mẹ kia của hắn.
“Không sao, cha con một lúc nữa sẽ tỉnh.” Mẹ của Vũ Nhiên nhớ lại, sắc mặt có chút tái nhợt, hai mẹ con hắn tự an ủi lẫn nhau, cho đến khi người trong phòng bệnh tỉnh lại, hai người mới đi ra ngoài.
Ôn Tĩnh Niên nhìn hai người phụ nữ của đời mình, lại nhìn hai đứa con trai của mình, khẽ thở dài một hơi, cuộc đời của hắn đã có lỗi với hai người phụ nữ này, không thể cho bọn họ toàn bộ, không thể cho họ một gia đình hoàn hảo, không thể cho họ một tình yêu hoàn hảo… Hai người phụ nữ này đều vất vả vì ông, đều rất đáng thương, mà người làm ra tất cả chuyện này lại là ông.
“Ôn thị có vấn đề rất lớn.” Hắn cố gắng ngồi dậy, Ôn Vũ Nhiên hiểu ý, đi lại gần đỡ ông ngồi dậy, thân thể của ông không tốt, Ôn thị là tâm huyết cả đời của ông, chắc chắn sau khi nghe có sự cố xảy ra, nên ông mới bất ngờ bị bệnh phải nhập viện thế này.
Ôn Vũ Nhiên khẽ nheo cặp mắt của mình, trước khi hắn đi, Ôn thị hoàn toàn bình thường, sao có thể lại xảy ra chuyện.
Ôn Tĩnh Niên thở dài, “Là tại ta quá tham lam, lại đi đoạt một hợp đồng với tập đoàn Húc Nhật, ta muốn kiếm cho Ôn thị một khoản, dù sao tập đoàn Húc Nhật cũng rất lớn mạnh, một hợp đồng cũng đâu có thiệt thòi gì với họ.” “Nhưng ta đã sai lầm rồi, ta đã ném tất cả của cải xuống sông rồi, Ôn thị đã bị ta vét sạch.
Bây giờ chúng ta nhập nguyên liệu, nếu không, chúng ta sẽ phá sản.” Nói xong, Ôn Tĩnh Niên ho khan một tiếng, khuôn mặt hồng lên, ông nhìn sắc mặt người nhà đều không tốt, ông biết, đây không phải là chuyện đơn giản, không hề dễ dàng, nhưng bây giờ đi đâu để tìm nguồn nguyên liệu lớn như vậy, ông đã vay ngân hàng nhiều tiền như vậy.
Nếu lại đi vay, chữ tín của Ôn thị sẽ không còn nữa, đối một công ty mà nói, chữ tín quan trọng thế nào, ông biết rất rõ.
“Ta đã già rồi, cũng không thể tiếp tục kiên trì nữa, các con…” Hắn nhìn hai đứa con của mình, Ôn Vũ Nhiên và Ôn Vũ Phong, hai đứa con trai đều thực xuất sắc, ông vừa ý Vũ Nhiên hơn, hắn tuy là đứa thứ hai nhưng làm việc rất bình tĩnh, tương lai có thể làm người kế nhiệm, còn đứa con lớn Ôn Vũ Phong lại quá nóng nảy.
Nhưng mẹ của Ôn Vũ Phong mới là vợ chính thức của