Chương 30
qua.
“Anh muốn kết hôn..” Hắn nhắm mắt, không đành lòng nhín nước mắt tuyệt vọng của Tử Lạc.
“Là cô gái ấy sao?” Tử Lạc nếm hương vị nước mắt của mình, vừa đắng vừa mặn, giống như trong lòng cô lúc này, cô cảm thấy ngặt thở, cô muốn rời xa nơi này, rồi lại phát hiện, cô không đủ sức để đứng lên, chỉ có thể im lặng khóc.
Nước mặt có thể rơi trên mặt, cũng có thể rơi trong lòng.
Vũ Nhiên khẽ gật đầu, khiến Tử Lạc hiểu rõ tất cả, thì ra, bọn họ đã sớm….
Tất cả đều đã bắt đầu từ lâụ “Thực ra…” giọng nói Tử Lạc cứng rắn hơn chút, “Thực ra từ khi bắt đầu em đã có cảm giác, chúng ta không thể ở cùng một chỗ, nhưng…” Cô cúi đầu, chứng kiến nước mắt rơi xuống tay mình long lanh, hóa ra lại đẹp như vậy, cũng tan nát như vậy.
“Nhưng em vẫn muốn cố gắng thử một chút, đến cuối cùng vẫn là sai lầm rồi, không thuộc về em, vĩnh viễn cũng không thuộc về em.” cô không biết mình đứng lên như thế nào, cô chỉ biết khi nhìn thấy cửa, cô đã muốn chạy khỏi, nếu không đi, cô có thể sẽ bị sụp đổ mất, không chỉ có đau lòng, không chỉ có tuyệt vọng, còn có cảm giác thảm hại, cô chỉ muốn một mình mình nhìn thấy, một mình mình biết.
Bả vai không ngừng run rẩy, nước mắt liên tục rơi xuống như thủy tinh, không ai biết cô đang khóc, đau đớn muốn chết, cô bước đi, rồi cố gắng chạy, để lại chiếc chìa khóc, màu trắng dưới ánh đèn, dưới ánh đèn như vỡ vụn.
Ôn Vũ Nhiên đưa tay, nhưng lại không thể đuổi theo, động tác của hắn dừng lại.
Đuổi theo cô rồi thế nào, lúc hắn đồng ý với Lê Duệ Húc cũng là lúc hắn không thể quay đầu lại, hắn có trách nhiệm của hắn, như mẹ, như cha, như Ôn thị.
“Xin lỗi, Lạc Lạc…” Hắn nhặt chiếc chìa khóa lên, trong mơ hồ, cặp mắt luôn lanh lợi kia, sự đau đớn hiện lên không thể nói hết.
Hắn đứng cách đó không xa, một người đàn ông buông chén rượu trong tay, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên, ánh mắt sắc lạnh, đôi mắt màu trà lộ rõ sự hung ác nham hiểm.
Hắn lấy ví ra, từ trong rút ra tờ tiền có giá trị lớn, đặt trên bàn, sau đó đứng lên, bộ tây phục màu đen, cà vặt màu bạc, đôi giày da màu đen.
Hắn đút hau tay trong túi quần, đôi mắt màu trà tràn ngập trầm tĩnh, hơi thở quyết đoán, khí thế giết người.
Hắn lạnh lùng nhìn qua Vũ Nhiên, màn diễn kết thúc, hắn cũng có thể đi rồi, không ai hay biết, ngày cô gái ngu ngốc kia bị bạn trai bỏ, còn có một người, chính là hắn… Tử Lạc dựa vào tương, làn gió lành như băng thỉnh thoảng thổi qua người cô, thân thể cô không ngừng run rẩy, rõ ràng có mặt trời, sao lại lạnh như vậy.
Cho đến khi một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt cô, cô mới khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông lạnh lùng nhìn cô, trong mắt hắn cô thấy được mình vô cùng thảm hại, tóc rối loạn, mắt sưng đỏ, gương mặt trắng bệch không chút thần sắc.
Mà người đàn ông này, cô không có quên…Người này chính là người cùng ăn súp với cô.
“Lau mặt đi.” khí chất như một ông hoàng, bàn tay đưa khăn tay đến trước mặt cô, cho tới bây giờ, hắn cũng không gặp qua cô gái nào khóc thành như vậy, giống như mất đi toàn bộ thế giới, cô gần như mất hết thần thái, chỉ còn cảm giác cự kì tuyệt vọng.
Tử Lạc muốn nói tiếng cám