⬅ Trước Tiếp ➡

nồng không đạm, vừa đúng, đây là mừi nước hoa.
Cô ngầng đầu lên, nhìn thấy một cô gái cao gầy như người mẫu, không biết vì cái gì, bước đi của cô chậm một chút, dường như nhìn thấy trong mắt cô gái kia hận ý.
Hận..
Tại sao lại có thể hận, cô và cô ấy ..
đâu có quen a… Một lần nữa cô muốn nhìn kĩ thì cô gái ấy đã đi xa, chỉ có tiếng gót giầy của cô ấy nện xuống nền nhà, dường như có một sự tức giận, dần tan biến trong không gian, trong lòng của cô có chút áp lực kì quái, cảm thấy thật tức cười, cô có phải hay không hôm nay làm nhiều đến đầu óc quay cuồng a.
Nhìn thấy người ngồi chiếc bàn gần cửa sổ, ánh mắt của cô khẽ cong lên, bên trong lộ rõ vẻ ngượng ngùng.
Cô, dường như đã tới chậm rồi.
Mà cô cũng không biết, cô vừa bước tới, cô gái xinh đẹp vừa nhìn Tử Lạc liền dừng cước bộ của mình, nhìn chằm chằm lưng cô, đôi mắt chứa đầy sự hận thù, lúc này là rất hận, còn có chút oán.
Mà cách đó không xa, một chiếc xe hơi màu đen có rèm che, một người đàn ông ngồi trong xe, lạnh lùng thu lại ánh mắt của mình, đem tầm mắt nhìn trên ngón tay mình, ngón tay hắn mang theo một chiếc nhẫn màu đen và lam, nhẫn rất rộng, nhưng lại cực kì hợp với hắn, màu đen cùng màu xanh đậm xứng đôi, còn có đường nét vàng kim, lãnh đạm và khoa trương, tựa như chính con người hắn.
Tay hắn nhẹ nhàng vỗ về chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, trong đôi mắt hiện lên một nét u ám mà người khác không thấy.
Cửa xe mở ra, ngón tay của hắn khẽ co lại một chút, vẻ u ám hiện lên trong đôi mắt, cũng chỉ lướt qua trong giây lát.
“Húc.” giọn nói của cô gái xinh đẹp vang lên, giọng nói mềm mại như vẻ đẹp của cô, khiến người khác cảm nhận một vẻ đẹp quyến rũ cùng mê hoặc.
“Húc, hắn cự tuyệt em, bây giờ em phải làm sao, làm sao đây?” Cô gái khẽ khóc, mà đôi mắt của người đàn ông ngày càng nhiều lửa, thậm chí sự tức giận đã biểu hiện rõ trên gương mặt hắn.
Ngón tay của hắn dùng sức nắm lại, sau đó không có bất kì động tác gì.
“Húc, anh sẽ giúp em sao?
Anh nhất định phải giúp em thật tốt.
Em yêu anh ấy, thực sự rất yêu anh ấy, người đàn bà kia có cái gì tốt, vì cái gì, vì cái gì àm anh ấy lại không nhìn nhận em, vì cái gì…” Cô gái đột nhiên ôm lấy eo hắn, đem toàn bộ nước mắt rơi trên y phục của hắn.
Lê Duệ Húc nhẹ nhàng đưa tay để lên bờ vai của cô, trong mắt lại có một tia đau đớn hiếm ai biết.
“Anh sẽ giúp em, chỉ cần những thứ em cần, anh đều giúp em.” lời nói cũng như một lời hứa hẹn, đây như một lời nói ma quỷ, một lời nói sẽ hủy cả cuộc đời hắn.
Tử Lạc đi về phía cửa sổ, anh ấy vẫn như trước, bộ y phục màu be giản dị, không cho người khác một cảm giác lạnh lẽo nhưng lại cho cảm giác cao quý, ngón tay nhỏ dài, khớp xương khá rõ, không hề giống một người kinh doanh, giống một người làm nghệ sĩ hơn, ngón tay thon dài giống một nghệ sĩ chơi đàn dương cầm vậy.
“Thực xin lỗi, em tới muộn.” cô ngồi xuống, ánh mắt sáng lấp lánh, nhẹ nhàng chuyển động, như những hạt kim cương.
Động lòng người, động tâm, người đàn ông giơ tay của mình lên, nhẹ nhàng lâu mồ hôi trên chán cô, vẻ


⬅ Trước Tiếp ➡