Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

Ninh Trinh sinh hoạt ở nhà cũ.
Chuyện lớn, Lão phu nhân sẽ thay nàng ra mặt, nàng chỉ cần giống như Tam di thái Từ Phương Độ, hầu hạ tốt Lão phu nhân là được.
“Nhị di thái đến nhà cũ khiêu khích, dụng ý không rõ.
Lại chủ động đ.á.n.h người, sai càng thêm sai.
Lão phu nhân, phạt nàng ta quỳ bảy ngày ở từ đường.” Ninh Trinh nói ra biện pháp xử lý của mình.
Đáy mắt Lão phu nhân hiện lên vẻ kinh ngạc, có chút che giấu không được.
Bà đại khái không ngờ tới, đầu óc Ninh Trinh lại rõ ràng như vậy, trực tiếp từ bỏ bên phía Đốc quân.
Có chút thưởng thức, lại không hài lòng lắm.
Lão phu nhân hy vọng con dâu có thể hòa hợp tình cảm với con trai, chứ không phải làm một Từ Phương Độ thứ hai.
Bất quá, vào lúc này, Ninh Trinh biết phân biệt thân sơ, Lão phu nhân về mặt tình cảm vẫn là rất hài lòng.
“Ngươi dám?” Phồn Phồn lạnh lùng nhìn về phía Ninh Trinh, “Ta là người của Đốc quân.” -------------------------------------------------- “Đốc quân là do Lão phu nhân sinh ra.
Ngươi năm lần bảy lượt lôi Đốc quân ra, là muốn châm ngòi cho mẫu t.ử Đốc quân và Lão phu nhân bất hòa, tâm địa đáng c.h.ế.t.
Người đâu, đem Phồn Phồn nhốt lại.” Ninh Trinh ra lệnh.
Phồn Phồn thấy thế liền sửng sốt.
Người hầu tiến lên, muốn đè nàng ta lại.
Phồn Phồn lại lách mình một cái, lui ra đến cửa.
Nàng ta xoay người bỏ chạy.
Lão phu nhân đối với những hành vi khác người của Phồn Phồn đều đã thấy nhiều không trách, chỉ là rất tức giận: “Còn ra thể thống gì nữa?
Mau đè nó lại!” Phồn Phồn trực tiếp chạy biến.
Đám người hầu nhìn nhau.
Ninh Trinh: “Mau đuổi theo!” Người hầu ở trong viện Lão phu nhân, trung thành thì có trung thành, nhưng cũng thập phần khôn khéo.
Thật sự đè Phồn Phồn lại, ngược lại không ổn, còn không bằng để nàng ta chạy thoát.
Đừng nhìn Lão phu nhân lúc này nhẫn tâm muốn trừng phạt Phồn Phồn, quay đầu lại Đốc quân tức giận, Lão phu nhân lại trách người hầu không khuyên can nàng ta.
Cho nên đám người hầu không chịu đuổi theo quyết liệt.
Ninh Trinh thấy thế, lập tức đuổi theo, từ trong túi móc s.ú.n.g lục ra, lên đạn rồi b.ắ.n chỉ thiên một phát: “Đứng lại, còn chạy nữa ta sẽ b.ắ.n ngươi!” Lão phu nhân ngây người, một lúc lâu sau mới chậm rãi quay mặt sang, hỏi Từ Phương Độ: “Nó… nó… tùy thân mang s.ú.n.g sao?” Từ Phương Độ: “Đúng vậy.” Lão phu nhân: “……” Phồn Phồn chạy, Ninh Trinh đuổi theo phía sau, người hầu và chủ t.ử trong nhà cũ nhìn thấy một màn này, sôi nổi trợn to hai mắt.
Lão phu nhân hận không thể ngất xỉu lần nữa; Tam di thái Từ Phương Độ cũng trợn mắt há hốc mồm.
“Ngươi mà không đứng lại, ta sẽ b.ắ.n xuyên qua bả vai trái của ngươi, có nghe thấy không?” Ninh Trinh quát lớn.
Nga Phồn Phồn bị truy đuổi đến kiệt sức, khoảng cách với Ninh Trinh ngày càng gần.
Nàng ta lười phản ứng lại Ninh Trinh, chỉ lo cắm đầu chạy về phía trước.
Cách đó không xa tяên con đường nhỏ, Thịnh Trường Dụ mặc quân phục đứng dưới bóng cây, rất có hứng thú nhìn một màn này.
Thịnh Trường Dụ nghe được nữ t.ử phía sau nói ẩu nói tả, cái gì mà “bắռ xuyên qua bả vai trái của ngươi”.
Sao nào, nàng cho rằng nàng có thể bách phát bách trúng, chỉ đâu đ.á.n.h đó sao?
“Ba, hai…” Nữ t.ử đếm ngược.
Chờ nàng đếm tới một, dưới chân không ngừng, lưu loát nổ một phát s.ú.n.g, lực phản chấn của s.ú.n.g lục chỉ làm cánh tay nàng run nhẹ một cái.
Phồn Phồn bị b.ắ.n ngã xuống đất, m.á.u tức khắc thấm ra đầu vai.
Nàng ta lạnh giọng kêu đau.
Người phụ nữ nổ s.ú.n.g phía


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡