Chương 19
của ta thì ta có thể đ.á.n.h c.h.ử.i, ai cho ngươi cái gan tùy ý trừng phạt cô ta?” Sự châm chọc thêm phần âm trầm, còn có sự thô bạo mơ hồ.
Ninh Trinh: “……” Nàng không biết người nhà họ Thịnh sao lại thế này, ai nấy đều thích coi người khác là kẻ ngốc.
Lão phu nhân như vậy, hai vị di thái thái như vậy, Thịnh Trường Dụ cũng như vậy.
Phồn Phồn bị thương, Thịnh Trường Dụ không đưa nàng ta về biệt uyển an dưỡng, mà cho băng bó rồi tống vào từ đường, hắn tán đồng sự trừng phạt của Ninh Trinh.
Chỉ chớp mắt, lại lấy lời này ra thử nàng, đơn giản là muốn xem thái độ của nàng.
Đây là tâm thái của kẻ bề tяên, đối với thuộc hạ luôn muốn ân uy tịnh thi Ninh Trinh từ khi còn rất nhỏ, tổ mẫu đã dạy qua nàng chiêu này.
Đồng ý nhốt Phồn Phồn là để lập uy cho Ninh Trinh; hiện tại lại muốn Ninh Trinh phải ăn nói khép nép cảm kích, để chương hiển cái ân tình mà Đốc quân ban cho nàng.
Ninh Trinh làm học sinh, môn nào cũng đứng nhất, nàng luôn luôn làm cái gì cũng chuyên nghiệp.
Hiện giờ là “Đốc quân phu nhân”, môn công khóa này Ninh Trinh cũng nghiêm túc làm, tranh thủ lấy điểm tuyệt đối.
Đối mặt với sự ép hỏi của Thịnh Trường Dụ, nàng nói: “Tôi là ch.ó cậy thế chủ, Đốc quân.
Nếu không phải biết ngài cùng Lão phu nhân anh minh, tôi tuyệt đối không dám nhốt Nhị di thái.” Thịnh Trường Dụ nghe xong lời nàng, lại tiến lên hai bước.
Tháng năm trời nóng, nhiệt độ cơ thể đàn ông cao, tяên người hắn như lò lửa tỏa ra sóng nhiệt, hơi chút tới gần, tựa hồ có thể làm bỏng rát Ninh Trinh.
Ninh Trinh không tiện lùi thêm nữa.
Tay Thịnh Trường Dụ nắm lấy cằm nàng, cưỡng bách nàng nâng mặt lên.
Ninh Trinh bị đau, không lên tiếng, nương theo lực đạo của hắn ngẩng mặt, tầm mắt dừng tяên mặt hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, mỗi người đều mang theo những cảm xúc riêng.
“Nhanh mồm dẻo miệng, không hổ là con gái của Ninh Châu Cung.” Sắc mặt hắn lạnh lùng.
Nhắc tới tên phụ thân Ninh Trinh, lực đạo tяên tay hắn tăng lên, gân xanh tяên cánh tay nổi lên dữ tợn.
Ninh Trinh liền hiểu rõ, Thịnh Trường Dụ hận không thể để phụ thân nàng c.h.ế.t đi.
Loại hận ý này, thâm nhập cốt tủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - * “Sau này chính là người của Đốc quân.” Ninh Trinh thật sự đau, tay nàng bám lên cánh tay hắn, mưu toan gạt bàn tay đang nắm cằm mình ra.
Nàng hơi dùng sức, Thịnh Trường Dụ không ngờ nàng thật sự dám cùng hắn so đo, liền buông lỏng tay.
Ninh Trinh nhanh ch.óng quyết định: “Đốc quân, phòng ngủ của Tam di thái không phải nơi để nói chuyện phiếm.
Ngài còn có dạy bảo gì, đổi chỗ khác nói.” Nga Nàng xoay người đi ra ngoài.
Từ Phương Độ ở trong màn, nghiêng tai lắng nghe hai người bọn họ đấu khẩu sắc bén.
Thấy Ninh Trinh nói đi là đi, không đợi Thịnh Trường Dụ đáp ứng, Từ Phương Độ xuống giường sà tới: “Muốn ngăn cô ấy lại không, Dụ ca?” “Đến lượt cô lên tiếng sao?” Giọng điệu Thịnh Trường Dụ sơ đạm, trong thanh âm có ba phần không kiên nhẫn.
Thân mình Từ Phương Độ co rúm lại.
Thịnh Trường Dụ ôm lấy eo thon của nàng ta, ném nàng ta lên giường.
Từ Phương Độ khẽ kêu lên, thanh âm nhỏ nhẹ và hơi hổn hển.
Màn trướng rầm một cái, móc vàng loạn hưởng, không phải Thịnh Trường Dụ khinh thân đè lên, mà là hắn dùng sức vung màn, bước ra ngoài.
“Dụ ca…” Từ Phương Độ vội vàng gọi hắn.
“Người đâu, thay ta thay quần áo.” Bên ngoài, Thịnh Trường Dụ đã gọi phó quan.
Từ Phương