Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

cao lớn, cho dù là áo sơ mi quần tây, ở tяên người hắn cũng toát lên vẻ đoan túc như khi mặc quân trang.
Mặt mày sắc bén, màu da sẫm, nhưng ngũ quan anh tuấn đến gần như hoàn mỹ.
Nga Đàn ông có mặt ở đây, trừ bỏ người đứng trong bóng tối kia, không ai có thể so sánh với hắn.
Hắn nhàn nhạt quét mắt một vòng: “Phạt đứng làm cái gì, chờ ta kiểm duyệt sao?” -------------------------------------------------- Lời nói khiến mọi người đều hơi xấu hổ, khẽ cử động vài phần, lại không dám lỗ mãng.
Thịnh Trường Dụ liếc về phía nữ lang vừa mới châm chọc Ninh Trinh: “Cô có ý kiến gì với phu nhân của ta sao?” Nữ lang kia là Bát tiểu thư Tô gia, sắc mặt trắng bệch, vâng vâng dạ dạ hận không thể dán mình vào chân tường, không còn vẻ kiêu ngạo vừa rồi: “Không, không dám, Đốc quân.” “Cô tốt nhất là thật sự không dám.” Đường môi mỏng của Thịnh Trường Dụ hơi căng c.h.ặ.t, tỏ vẻ rất không vui.
Tô Bát tiểu thư sắp quỳ xuống trước mặt Thịnh Trường Dụ: “Đốc quân, tôi đáng c.h.ế.t.” “Cô thật sự đáng c.h.ế.t.
C.h.ế.t xa một chút, đừng làm bẩn mắt ta.
Cút đi.” Thịnh Trường Dụ nói.
Tô Bát tiểu thư hai chân run rẩy bỏ chạy.
Đám người Tô Dung, lăng là không dám thay Tô Bát tiểu thư nói đỡ một câu.
Ninh Trinh phát hiện, đám công t.ử tiểu thư ăn chơi ở Tô Thành này, ngày thường ai nấy đều rất kiêu ngạo, gặp phải Thịnh Trường Dụ lại giống như chuột thấy mèo.
Đừng nói người Tô gia, các huynh trưởng của Ninh Trinh giờ phút này cũng không dám thở mạnh.
“Phu nhân, thỉnh.” Thịnh Trường Dụ bước chân vừa chuyển, nhìn về phía Ninh Trinh.
Giống như hắn cùng Ninh Trinh là cùng nhau tới, chỉ là Ninh Trinh tới trước một bước.
Hắn ở bên ngoài cấp cho Ninh Trinh mặt mũi lớn như vậy, Ninh Trinh rất biết điều mà tiếp nhận.
Nàng thậm chí được đà lấn tới, khoác lấy cánh tay hắn, lúm đồng tiền nhạt nhẽo hiện lên, không nói lời nào.
Thịnh Trường Dụ không hất tay nàng ra, mang theo nàng đi vào câu lạc bộ.
Người Ninh gia: “……” Người đàn ông đi theo phía sau Tô gia, ánh mắt đen tối không rõ, nhìn về phía Ninh Trinh cùng Thịnh Trường Dụ, vẫn không lên tiếng.
“Các người sợ hắn?” Người đàn ông hỏi Tô Dung.
Tô Dung: “Hắn là Đốc quân, trong tay có người có s.ú.n.g.” Ninh Sách nghe được lời này, cười lạnh một tiếng.
Tô gia sợ Thịnh Trường Dụ, đương nhiên không chỉ vì Thịnh Trường Dụ là Đốc quân.
Khi Thịnh Trường Dụ cùng Tô Tình Nhi yêu đương cuồng nhiệt, hắn liền ghi hận Tô gia.
Tô gia con cháu đông đúc, Tô Tình Nhi không giống như Ninh Trinh được ngàn kiều vạn sủng.
Tương phản, nàng ở trong nhà rất mờ nhạt, không thiếu lần chịu bắt nạt.
Thịnh Trường Dụ biết được, tới cửa dùng roi quất cho cha nàng một trận.
Lúc ấy cha của Tô Tình Nhi còn chưa phải là Tỉnh trưởng, nhưng cũng là quan viên do chính phủ Bắc Thành phái xuống, Đại soái tức giận đến mức nhốt Thịnh Trường Dụ cấm túc nửa tháng.
Thịnh Trường Dụ cùng Tô gia kết thù từ đó.
Đừng nhìn Tô Dung hay lấy em gái hắn ra nói chuyện, chỉ là vì để ghê tởm Ninh gia, hắn cũng chẳng phải là người anh trai thương yêu em gái gì.
Sau đó Đại soái qua đời, Thịnh Trường Dụ làm Đốc quân, rốt cuộc không ai dám quản hắn, Tô gia đối với hắn tránh còn không kịp.
Trong lúc tang lễ của Tô Tình Nhi, Thịnh Trường Dụ đại náo Tô gia.
Bản địa có cái quy củ, con gái chưa chồng nếu không phối âm hôn, là không thể táng vào phần mộ tổ tiên.
Tô gia hoặc là cấp cho Tô Tình Nhi phối một cái âm trượng phu, hoặc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡