Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

trang cao nhã.
Mắt ngọc mày ngài, da tuyết môi đỏ, đeo khuyên tai hồng bảo thạch, dưới ánh đèn lay động, tự có phong tình.
Nàng ta thấy ánh mắt Ninh Trinh, hơi mỉm cười: “Phu nhân.” Ninh Trinh hơi gật đầu, nhìn về phía Lão phu nhân.
Lão phu nhân cười cười: “Nó là Tam di thái.
Nó vẫn luôn hầu hạ ta.
Sau này bên con không tiện, cũng có thể gọi nó tới hầu hạ con.” Ninh Trinh vội vàng nói: “Mỗ mụ nói đùa.
Tam di thái là người hầu hạ Đốc quân và ngài, con tuyệt đối không dám thác đại.” “Con đứa nhỏ này, thật là quá cẩn thận.” Thịnh Lão phu nhân hài lòng cười.
-------------------------------------------------- Không có vừa vào cửa liền chèn ép thiếp thất, ngược lại hiểu được lấy lui làm tiến.
Nữ nhi Ninh gia quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của bà.
“… Sớm chút ngủ đi.” Lão phu nhân hơi dừng lại, chưa tiến vào ngồi, “Trường Dụ cũng không biết bận đến khi nào, con cứ nghỉ ngơi trước, hôm nay đã mệt mỏi cả ngày rồi.” Nghe lời phải nghe âm, Thịnh Trường Dụ đêm nay sẽ không đến nhà cũ để cùng nàng viên phòng.
Ninh Trinh an tĩnh cười cười: “Vâng.
Mỗ mụ, ngài cũng mệt mỏi cả ngày, sớm chút nghỉ ngơi.” Mẹ chồng nàng dâu khách sáo vài câu, Lão phu nhân được Tam di thái dìu đi về.
Ninh Trinh gọi người đóng cửa lại.
Bốn người hầu gái nàng mang theo hầu hạ nàng thay quần áo, rửa mặt chải đầu.
“… Tiểu thư, ngài thật sự không đợi cô gia sao?” Hầu gái nhỏ tuổi nhất, Thừa Không, nhịn không được thay Ninh Trinh khổ sở.
Ninh Trinh: “Sau này gọi ta là phu nhân đi, đừng gọi cô gia.
Hắn là Đốc quân.” “Nhưng tiểu thư…” “Nhà cũ cưới ta, ta là người bên này.
Đốc quân có Đốc quân phủ của hắn, cũng có biệt uyển khác.
Hắn tới hay không, không liên quan đến chúng ta bên này.” Ninh Trinh nói.
Hầu gái ngạc nhiên: “Ý ngài là?” “Sau này, ta cùng Tam di thái giống nhau, đều là hầu hạ Lão phu nhân.” Ninh Trinh nói tới đây, ánh mắt cảnh cáo quét qua người của mình, “Các ngươi đều đã hiểu chưa?” Bốn người vội vàng đáp vâng.
Đêm tân hôn, Ninh Trinh ngủ một mình.
Nàng không khóc không nháo, những kẻ chờ xem nàng chê cười đều rất thất vọng.
“Nàng ta thật trầm ổn.” “Giả vờ thôi, xem nàng ta có thể giả vờ được mấy ngày.” Bến tàu đích xác đã xảy ra nổ mạnh, Ninh Trinh sáng hôm sau đọc được tяên báo.
Vụ nổ làm c.h.ế.t đặc phái viên của chính phủ Bắc Thành, việc này liên quan đến gút mắc giữa quân chính phủ và Tổng thống phủ, là sự kiện chính trị lớn.
Một cái sơ sẩy sẽ dẫn phát chiến tranh, Thịnh Trường Dụ bận đến không có thời gian tới động phòng là có thể lý giải.
Thịnh Trường Dụ không chỉ đêm tân hôn không tới, mà sau đó vẫn luôn không lộ mặt.
Ninh Trinh cũng không để trong lòng.
Ngày thứ ba lại mặt, Thịnh Trường Dụ như cũ vắng họp.
Lão phu nhân chuẩn bị lễ hồi môn cực kỳ phong phú lại long trọng, bù đắp cho việc Thịnh Trường Dụ không thể bồi Ninh Trinh về nhà mẹ đẻ.
Ninh gia không thấy Thịnh Trường Dụ, chỉ thấy Ninh Trinh một mình trở về, từ tổ mẫu trở xuống, cả nhà sắc mặt đều khó coi.
Duy chỉ có Ninh Trinh là an an tĩnh tĩnh.
Nàng mặc một chiếc sườn xám màu đỏ, thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng, xa hoa lãng phí lại trương dương.
Mà đôi mắt nàng vững vàng, chẳng sợ quần áo có quý trọng đến đâu, nàng cũng áp được, khí chất rực rỡ.
“Trinh Nhi, hai vạn viện quân mang theo vật tư đã xuất phát.” Sau khi lại mặt trở về nhà cũ Thịnh gia, bà mẫu kéo tay nàng, nói cho nàng biết tin này.
[Truyện được


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡