⬅ Trước Tiếp ➡

áo cô, giống như chạm vào làn da của cô vậy, mềm mềm lại xinh đẹp.
Trần Diễn còn nhẹ nhàng mở ra ngăn kéo nội y của cô, những bộ nội y đó lần lượt xuất hiện trước mặt hắn, trắng, đen, ren, sắc tình, ở trong tay hắn chẳng khác gì trân bảo.
Loại cảm giác này làm hắn yêu thích không muốn buông tay, trong mắt lộ ra loại dục vọng âm trầm khác với dáng vẻ trước mặt Chu Ninh.
Chị, chị là chị dâu của tôi thì thế nào, em so với tôi lớn hơn bảy tuổi thì thế nào, tôi chỉ muốn làm em thôi.
Ở trên giường, em nhất định sẽ trở thành của tôi.
Tôi sẽ để tình cảm này in sâu vào em mãi mãi, tôi muốn em chủ động vuốt ve tôi, hôn đôi môi nóng bỏng lên môi tôi.
nannannannannannannannannannannannan Chu Ninh gấp rút làm bản thảo trong một ngày, cũng lười làm bữa tối.
Lúc cô hỏi Trần Diễn muốn ăn gì, Trần Diễn nói tuỳ tiện làm cái gì cũng được, vì vậy cô liền làm.
Mơ mơ màng màng ăn xong, cô liền đi cùng Trần Diễn đến động Hồng Nhai.
Sau 7 giờ tối, ở Trùng Khánh trời còn chưa tối, lúc đến động Hồng Nhai vẫn còn lại một chút ánh nắng chiềụ Chu Ninh nhìn giao thông bên kia đang bị kiểm soát, không dễ đậu xe.
Đỗ xe ở điểm đối diện động Hồng Nhai rồi đưa ra đề nghị đi bộ trên cầu Tư Môn, có thể xem toàn bộ quang cảnh thành phố.
Là một thành phố nổi tiếng, có nhiều khách du lịch là điều đương nhiên, theo dòng người đông đúc chậm rãi đi bộ trên cầụ Trần Diễn thấy khá mới mẻ, liền lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh.
“Cậu chụp ảnh phong cảnh thì có ích gì?
Để lại ảnh kỷ niệm thì hơn.” Trần Kiệt ngoan ngoãn đưa điện thoại cho cô “Chị đó chụp ảnh cho em.” Những người xung quanh cũng rất giữ ý, thấy họ đang chụp ảnh, không đi qua giữa hai người bọn họ.
Trần Diễn đề nghị chụp chung một tấm ảnh, người đàn ông trong ảnh đẹp thuần khiết, người con gái chững chạc phóng khoáng, chụp ảnh sẽ rất đẹp.
“Đi thôi.” Chu Ninh nói như vậy, không để ý phía trước có nhiều người hơn, qưay người bảo Trần Diễn đi theo.
Lúc lên cầu thang, Chu Ninh cảm thấy mông bị người khác đụng phải rất khó chịụ Lại bị xô đẩy một chút, cô liền bất giác lảo đảo hướng về phía Trần Diễn, bộ ngực tròn trịa đè lên trên cánh tay Trần Diễn.
Cô không còn chút sức lực nào nên chỉ có thể nhanh chóng đỡ lấy eo của Trần Diễn, nếu không sẽ ngã vào trong đám người này.
Sự đụng chạm này, khiến cơ thể của thiếu niên trở nên cứng đờ, mặc dù ở trong đám người nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ, chính là cô quá mức khẩn trương nên không thể cảm nhận được.
Sau khi đứng thẳng dậy, Trần Diễn quay người lại nói với Chu Ninh “Chị, có rất nhiều người, nên cẩn thận một chút.” “Được rồi, vừa rồi suýt chút nữa bị ngã.” Chu Ninh cảm thấy hắn không để ý tới vừa rồi ngực của cô chạm vào hắn, cho nên bình tĩnh trả lời.
Trong không khí hòa hợp như vậy, cả hai đã hoàn thành chuyến hành trình của mình tối nay.
Về đến nhà mới phát hiện Trần Kiệt đã trở về, anh ngồi trên sô pha xem TV, nhìn rất nhàn nhã.
Vừa ngẩng đầu nhìn thấy hắn, hai mắt Chu Ninh sáng lên “Trần Kiệt, anh đã trở lại?” “Ừ.
Dự án lần này kết thúc, mệt chết anh.” “Hai người đi chơi ở đâu vậy?” “Em đưa Trần Diễn đến động Hồng Nhai chơi, ở đó rất đông, chỉ chút nữa thôi


⬅ Trước Tiếp ➡