⬅ Trước Tiếp ➡
"..cậu cao tới 1m78!" Tại sao đứa người mẫu nghiệp dư này lại luôn tưởng là chiều cao của nó thấp hơn một mét sáu chứ!
"Xin, xin lỗi." La Tử Sơ bị cô mắng sợ đến co rụt cổ vào một chút.
Tô Túc hít vào một hơi thật sâu để cho bản thân bình tĩnh lại: "Bây giờ không có ý kiến nào khác nữa đúng không?"
"..Nhưng mà Tô Tô..?" Dương Gia nhìn cô, muốn nói lại thôi.
Ánh mắt của Tô Túc sáng lên một chút "Tớ biết cậu muốn nói gì..là như vậy đấy." Cô nhẹ nhàng gật đầu.
"Như vậy thì sao cậu lại.." La Tử Sơ cũng hỏi.
"Cậu nghĩ mình đang đóng phim truyền hình sao." Tô Túc cười nhẹ.
Hai người cũng ngầm hiểu mà nhìn nhau một cái rồi thở dài bất lực. "Tùy cậu thôi."
"Rất tốt." Tô Túc rất hài lòng với câu trả lời của hai người, sau đó cô ho nhẹ một tiếng rồi quay sang Karen, người đang ngây thơ nhìn họ với nụ cười vô hại. "Chúng tôi đưa cậu đi tìm chú cảnh sát nhé.."
"Làm ơn đừng!" Cậu trai đột nhiên kích động cắt ngang lời cô nói, cậu xông về phía trước nắm lấy cánh tay của cô. Đôi mắt màu xanh lục xinh đẹp, sáng rõ và trong veo cầu xin nhìn cô. "Làm ơn đừng gọi cảnh sát, chị làm ơn cho tôi ở tạm một thời gian ngắn thôi, không bao lâu đâu. Bọn họ sẽ đến tìm tôi mà. "
Tô Túc cứng người lại giống như bị hành động bất ngờ của cậu ta dọa sợ.
"Cầu xin chị, tôi thực sự không còn chỗ nào để đi cả. Làm ơn, cho tôi ở tạm nhé." Trong đôi mắt xinh đẹp của cậu ta đã đong đầy nước mắt lấp lánh.
Vừa đúng, cậu lại tình cờ nắm được điểm yếu ít người biết của Tô Túc. Cô gái này này không sợ trời không sợ đất, lại chỉ sợ nước mắt mà thôi. Là một người con gái mà lại có điểm yếu của một người con trai, thật sự là..thất bại. "Cậu đừng có khóc mà." cô hoang mang luống cuống xoa loạn trên mặt cậu ta, tên xạo ke nào nói trẻ em nước ngoài đều rất tự lập bước ra đây nhanh. "Này, mấy cậu đừng có đứng ở một bên mặc kệ chứ!"
Người có thể giúp đỡ cô bây giờ lại đột nhiên như sinh ra hứng thú với cách bài trí trong nhà trọ, thờ ơ hờ hững hết nhìn trái lại nhìn phải, giống như hoàn toàn không nghe thấy tiếng của Tô Túc.
"Làm ơn nha, được không?" Những giọt nước mắt kia giống như chỉ cần một giây nữa là sẽ rơi khỏi đôi mắt xanh trong veo của cậu, Tô Túc sợ hãi giơ tay hai tay lên đầu hàng "Tôi biết rồi, biết rồi, nếu hai người kia cũng đồng ý thì chúng tôi sẽ cho cậu ở tạm. "
"Được! Vậy quyết định như thế ha!" Hai người từ trước tới nay vẫn luôn phản ứng chậm chạp lại lần đầu tiên trả lời nhanh chóng như vậy.
"Vậy thì tốt quá rồi, cảm ơn mọi người nhiều lắm!" Karen vui vẻ nói.
"Mấy người.." Những lời này như rít từ trong kẽ răng của Tô Túc ra.
"Tô Tô, cậu nghĩ mà xem, cậu ấy khổ sở cầu xin cậu như vậy, khẳng định là có nỗi khổ riêng mà, lẽ nào cậu thật sự muốn đuổi cậu ấy ra ngoài để cậu ấy lưu lạc đầu đường sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡