Sở Đình cảm thấy không hay rồi, tuy rằng cô đã có dự tính muốn chung sống với người chồng hờ, nhưng trong lòng vẫn chưa chuẩn bị cái đó Đời trước cô một lòng một dạ kiếm tiền tích tiền, về cơ bản không có tâm tình yêu đương, cũng không ai tìm cô yêu, bởi vì bốn năm đại học cô đều là một dáng vẻ dãi nắng dầm mưa không có thể diện.
Cô không ngại làm loại chuyện này, thực sự không ngại, Sở Đình vẫn cảm thấy bên ngoài thân thể đều không cần để ý, có thể nói như vậy, nếu Hoa Quốc nơi cô sống đời trước có cái loại diễu/ hành/ khỏa/ thân giống như nước ngoài, thậm chí cô cũng có thể tham gia, bởi vì thân thể chỉ là một cái xác mà thôi, loại ý nghĩ này có thể nói rất kì ba.
Nhưng không phải hiện tại, sáng hôm nay mới phát hiện xuyên qua, lại đến nhà chồng ăn bữa cơm đầu tiên, còn nhìn thấy quá trình nữ chính sống lại, chuyện cứ nối tiếp nhau xuất hiện bận tíu tít, hiện tại cô chỉ muốn yên bình tìm một chỗ nào đó nằm một lát, không có tâm tình lăn giường với chồng hờ.
Nhưng việc này không thể thuận theo cô, Dương Vũ là một người đàn ông trưởng thành, sức lực không nhỏ, nhà bếp và phòng ngủ lại chỉ cách vài bước, kéo thôi cũng kéo cô vào phòng được.
…
Sở Đình đang muốn tìm cái cớ cho mình, nói trên người mình không thoải mái, chợt nghe thấy cách đó không xa truyền đến một trận tiếng chiêng đồng “bang bang bang”, tiếng vang ngừng vài giây lại lại vang lên, âm thanh lớn hơn nữa, từ trong trí nhớ Sở Đình biết đây là tiếng trong đội thông báo đội viên bắt đầu làm việc. Cho dù là nàng dâu mới gả vào cửa cũng phải làm việc, hiện giờ cũng không có cách nói thời gian nghỉ kết hôn.
“Phải làm việc, buổi sáng đã không đi, nếu buổi chiều không đi thì kỳ cục.” Sở Đình giãy ra khỏi tay Dương Vũ, ôn tồn nói với anh.
“Không sao cả, đội trưởng biết tối hôm qua em đụng đầu, buổi sáng anh xin nghỉ cho em rồi.” Dương Vũ không cam lòng, vợ mới vừa cưới về vẫn phải thắm thiết một chút, đêm động phòng hoa chúc tối hôm qua thế nhưng anh chiếu cố chăm sóc người rồi, hiện giờ đương nhiên phải… Hì hì hì hì.
“Vậy không tốt lắm đâu, buổi trưa chúng ta quay về nhà cũ ăn cơm, lại ở bờ sông cứu người, nói không chừng đội trưởng đều biết rồi, ông ta thấy chúng ta có thể chạy có thể nhảy kết quả còn không đi làm việc, trong lòng không chừng có ý nghĩ gì đó, chúng ta ở chỗ này, vẫn đừng tìm phiền phức cho mình.”
Lời nói này của Sở Đình tuy rằng là khuyên nhủ Dương Vũ, nhưng cũng thật sự nghĩ như vậy, về sau sẽ sống ở đây, làm việc ở dưới quyền người ta, vẫn đừng đắc tội đội trưởng thì tốt hơn, nếu có thể để lại ấn tượng tốt cho người ta thì rất tốt.
Lúc này Dương Vũ cảm thấy cô vợ này và mình vẫn có chút ăn nhịp, thật ra anh vốn cũng không quá quen biết Sở Đình, chỉ biết cô ấy là thanh niên trí thức tới trong đội hồi hai năm trước, lúc vừa tới cũng trắng nõn xinh đẹp, nhưng hai năm nay vất vả khiến cô ấy trở nên gầy đét mặt vàng, lần đó mình làm việc xong từ trong thành phố trở về vừa lúc gặp phải cô ấy đang khóc trong rừng cây, vốn hoàn toàn không muốn quản việc này, kết quả còn chưa bỏ đi người này đã té xỉụ
Một cô gái lớn như vậy té xỉu ở đây, không chừng xảy ra chuyện gì, đương nhiên anh không có lòng tốt như vậy sợ con gái người ta gặp chuyện không may rồi xen vào việc của người khác, anh đơn giản là đột nhiên nghĩ đến tuổi mình không nhỏ còn chưa lập gia đình, nghe nói thanh niên trí thức tới từ trong thành phố đều có văn hóa biết đọc sách, nếu mình cưới người vợ như vậy, về sau nói không chừng có thể sinh ra một đứa nhỏ thông minh biết bao