Hiện giờ sắp tốt nghiệp đại học, tiền tiết kiệm của của cô cũng có gần hai mươi vạn, hai mươi vạn Tích lũy không dễ dàng cỡ nào, nhưng hiện giờ cô lại bị xe đâm, tài xế gây chuyện nếu chạy rồi hai mươi vạn của mình nói không chừng phải tiêu hết ở trong bệnh viện, không cam lòng mà
Lòng Sở Đình tràn đầy sự không cam lòng, nặng nề mê man.
Giữa lúc nửa mơ nửa tỉnh đó, cô nhìn thấy một người phụ nữ có bộ dạng rất giống mình bước từng bước từng bước, chỉ là kiểu tóc tết hai cái bím tóc đứng ở trước mặt mình, miệng còn nói "Tôi thật sự chịu không nổi nữa, mỗi một ngày còn sống chính là sự thống khổ rất lớn, lần này là tôi có lỗi với cô, về sau có cơ hội nhất định trả lại." Nói xong người kia lập tức chạy nhanh ra xa như một tia sáng trắng.
Mà Sở Đình thì lại bất tỉnh thiếp đi, hoàn toàn vô ý thức.
Không biết qua bao lâu, Sở Đình dần dần tỉnh lại, ý thức trở về, chậm rãi mở to mắt, đập vào mắt thấy đó là nóc nhà xà nhà cũ nát và tường đất nhấp nhô không bằng phẳng, quay đầu qua phải nhìn thấy là cửa gỗ và một cánh cửa sổ nhỏ của gian nhà nát ấy, trên cửa sổ chỉ dùng tấm màng nhựa che kín, tóm lại là một hoàn cảnh vô cùng gian khổ, tuy là từ nhỏ Sở Đình lớn lên ở trại trẻ mồ côi, chỗ ở cũng tốt hơn nơi này.
Không phải mình bị xe đâm rồi sao?
Sở Đình có chút mơ hồ, cô còn nhớ rõ trên đường mình đi làm việc bán thời gian, một chiếc xe tải đột nhiên xiêu xiêu vẹo vẹo chạy lại đây, chờ khi cô trông thấy thì chạy đã muộn rồi, chỉ có thể bị đụng bay. Chẳng lẽ là tài xế xe tải lén mang cô té xỉu về nhà giấu đi, muốn che dấu chứng cớ phạm tội của mình? Vậy phải thừa dịp hiện tại không có ai phải nhanh chóng chạy đi
Suy nghĩ như vậy, thân thể Sở Đình vốn suy yếu tràn ngập một loại sức mạnh khiến cô ngồi dậy, sau đó, cô phát hiện chỗ không thích hợp, mình bị xe đụng bay vết thương trên người gì đó lại đều không có. Không, vẫn bị tổn thương, trán giống như có một nơi nho nhỏ sờ có hơi sưng, nhưng so với tai nạn xe cộ mà nói cái này cũng không gọi là bị thương.
Sờ đầu, sờ gáy, sờ xương sườn trên người, không gãy một chiếc nào, ha Thật đúng là kinh ngạc Thân thể của mình lại rắn chắc như vậy
"Cô làm gì vậy, làm động tác quái dị gì thế, nằm ở đó giống như người chết tôi có thể đụng cô sao? Tỉnh rồi thì nhanh đứng lên đi, cô không làm việc tôi vẫn phải làm đấy, không nhiều thời gian hầu hạ cô đâu "
Hai tay Sở Đình còn đang mù mờ sờ xung quanh trên xương sườn mình lại đột nhiên nghe thấy có tiếng nói chuyện của người vào cửa, ngẩng đầu nhìn một cái, một người đàn ông tuổi chừng hơn hai mươi tuổi trong tay bưng một cái chén vào phòng, trên mặt tràn ngập biểu tình mất hứng.
Đây chẳng lẽ chính là tên tài xế gây chuyện đó? Sở Đình bị dọa nhảy dựng, vội vàng trốn vào trong giường, cảnh giác nhìn người đàn ông xa lạ ấy.
Người đàn ông xa lạ, Dương Vũ, thấy dáng vẻ ấy của cô thì tức giận, như thể mình làm gì cô vậy, vừa rồi cô sờ khắp người đoán là xem mình có động phòng với cô hay không nhỉ. Vốn đêm tân hôn vợ mới cưới đụng đầu xuống mặt đất bất tỉnh đã đủ xui rồi, chẳng lẽ mình còn có thể vào lúc cô hôn mê ngủ với cô sao? Cho dù là ngủ, vợ mình cưới dựa vào cái gì không thể ngủ cùng chứ, cô làm gì tỏ vẻ trinh tiết liệt nữ vậy
Dương Vũ để chén trên tay lên bàn, tức giận nói "Này, uống cái này đi, bồi bổ thân thể, uống hết nhanh chóng đứng lên, không phải đụng đầu một chút thôi sao, còn muốn nghỉ ngơi mười ngày tám ngày luôn à "
Nói xong thấy Sở Đình vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng nhìn anh lập tức càng nổi giận, hừ, giẫm lên mặt mũi, ông đây không hầu hạ nữa